Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2018

Tôi làm thợ bạc...


Tôi biết làm thợ bạc là chuyện thật tình cờ và rất là hạn hữu có một không hai.
Rạp Nhị Trưng và tiệm uốn tóc Dân Ta ở đường Hai Bà Trưng - Sóc Trăng

Nhắc chuyện xưa…

Những người cố cựu ở Sóc Trăng, ai cũng đều biết tiếng cái lò thợ bạc ba căn, vị trí ở ngay rạp chớp bóng Dân Ta, sau đó đổi tên là rạp Nhị Trưng nằm trên con đường giữa Hai Bà Trưng. Tôi cũng đã từng ở ngót gần chục năm trong vuông nhà trệt ba căn xinh xắn nầy, và ba tôi biết nghề thợ bạc ngay trên mảnh đất tổ phụ có cái lò thợ bạc đặc biệt nầy. Đến nay tôi còn nhớ mang máng ở ngôi nhà này từ hàng song gỗ đánh dầu chai đen đen, kế đến là cái hàng ba rộng rãi lót gạch tàu là chỗ ông chủ lò Vương Kim Hưng, ông nội tôi hành nghề và dạy nghề thợ bạc. Đó là những dòng ký ức tôi ghi lại để nhắc và nhớ ông nội và ba tôi với cái nghề tổ gọi là tưởng niệm ơn sâu sinh dưỡng và đánh dấu một nghề rất mực phong lưu nhưng nay có còn hay không, hay đã là lu mờ!?

Tiếc ở chỗ là ba tôi chỉ mới làm được mấy món đồ như dây chuyền, lắc, nhẫn, bông tai, kiềng… còn món chạm trỗ vòng, kiềng thuộc loại khó và khéo léo nhất của ông nội thì ba tôi chưa kịp học, ông nội mất nên đã mai một, thiệt là uổng! (lúc còn sống bác hai Vương Hồng Sển có khoe tôi chiếc vòng tay bằng vàng 9 do chính tay ông nội chạm, nổi rõ từng chi tiết hoa văn rồng, phụng thật tinh xảo…) còn đến lượt tôi sao?


Cái duyên cớ…

Khoảng năm 1966-1967,  khi đó ba má tôi đã vay mượn tiền sang tiệm vàng của ông Thái Hòa đổi bảng hiệu lại là Thái Hưng nằm ở đường giữa số 4 Hai Bà Trưng – Sóc Trăng để kinh doanh. Cũng từ đó, cả nhà gồm tôi, ba đứa em và ba má dọn về đây làm ăn không còn ở chung ngôi nhà 3 gian của rạp chớp bóng Nhị Trưng nữa.

Tưởng mới ra làm ăn vốn liếng ít, cửa tiệm nhỏ so với mấy tiệm lớn lâu đời ở đường giữa Hai Bà Trưng như Phước Hòa, Vĩnh Hưng, Kim Huê, Nam Mỹ… tiệm vàng Thái Hưng của ba tôi sẽ lép vế, nhưng không ngờ, chỉ chừng vài tháng, khách đến tiệm ngày một đông, so với mấy tiệm lớn chẳng những không bị lép mà còn vẻ như trội và đông hơn, nhất là khách người Miên… Và chính họ thường kháo với nhau: “ở đường giữa Sóc Trăng, boong, p’ôn (tiếng xưng hô anh, em của người Khmer) mua vàng ở tiệm nào? Họ đều nói mua ở tiệm vàng Thái Hưng, số 4, Hai Bà Trưng. Bởi vì, vàng ở đây luôn đúng tuổi, chính hiệu vàng lá Kim Thành – nhãn hiệu chất lượng nhất thời đó, nhất là đồ trang sức đặt làm ở đây đều đẹp hơn ở chỗ khác vì thợ ở đây có tiếng tăm trong giới thợ bạc Sóc Trăng đó là chú Hai Nhứt, anh Hiển và ba tôi… Một lợi thế nữa là tiệm nhà có chị Hai Hạnh, chị Phượng bà con cô cậu biết tiếng Miên đứng bán vàng. Chính vì thế mà lượng khách đến tiệm ngày một đông, thợ làm tất bật cả ngày đến đêm, riêng ba tôi phải làm luôn đến tận khuya nhưng vẫn không kịp giao hàng, không ít lần bị khách phàn nàn vì lỗi hẹn…

Vào khoảng năm 1970,  do tình hình chiến sự trong nước căng thẳng, chính quyền tỉnh Sóc trăng đã siết chặt an ninh bằng cách giam lỏng những người có dính líu Việt cộng, trong đó có ba tôi (Ba tôi đã từng bị giam tù 3 năm ở khám Chí Hòa – Sài Gòn vì tội chính trị, được thả về nhà năm 1960 hay 1961!?), mỗi ngày từ 6 giờ chiều tập trung tại nhà giam của đồn cảnh sát, đến 7 giờ sáng hôm sau mới được về nhà. Khi ba bị nhốt như thế, đã ảnh hưởng không ít đến làm ăn của tiệm.

Trong tình thế như vậy, mặc dù trước đó thấy tôi có vẻ mê nghề này sẽ ảnh hưởng chuyện học hành nên ba nhứt quyết không dạy mà nói: “Lo học chữ đi con, còn nghề này học mấy hồi”. Giờ đây, trong tình thế ngặt nghèo thiếu thợ, mỗi tối không có ba ở nhà, tôi lén tự ên làm nghề thợ bạc này.
Bình thường, khi mới vô học nghề thợ bạc, thợ thường chỉ được chủ giao cho công việc đánh bóng các loại vàng bạc đã thành phẩm, rồi tiếp theo là “kéo” “dát mỏng” từ bạc, vàng cục thành sợi, thành lá. Khi đã bắt đầu quen tay, chủ hiệu cho những người học việc làm các loại nữ trang, từ dạng đơn giản đến phức tạp, nhưng chỉ làm trên kim loại đồng, chừng nào rành một chút mới nhảy sang làm trên bạc, khi khá thành thạo rồi mới được học làm trên vàng. Sở dĩ phải như vậy vì học nghề làm rất “hao vàng”, chủ tiệm sẽ lỗ vốn nên họ chỉ cho làm bạc thôi. Người giỏi thì học khoảng 3 tháng làm được dây chuyền, còn không phải từ 6 tháng trở lên, riêng tôi là con nhà nòi lại là con chủ tiệm vàng, tuy không học ngày nào, nhưng do hằng ngày ở tiệm, ngày nào tôi cũng nhìn thấy ba làm, mấy thợ làm… chắc là cũng từ gien di truyền khéo tay từ ông nội, ba tôi và đến tôi, tôi chỉ nhìn và để ý từng chút, đôi lúc tò mò hỏi ba cái này, hỏi mấy người thợ trong tiệm cái kia, riết rồi quen, từ từ nhớ thấm và rồi thuộc làu làu.

Cho nên ngay lần đầu, khi bắt tay vô làm, tôi làm ngay trên vàng y, tự ên mình mày mò, làm từng công đoạn từ dát mỏng cục vàng, kéo thành sợi, kết từng khoen rồi hàn… để cuối cùng hoàn thành sợi dây chuyền chữ công đầu tay, đúng ni tấc, đúng trọng lượng để giao luôn cho khách, chẳng khác như tay thợ lành nghề. Cái nghề thợ bạc này, nó đến với tôi thật tình cờ và rất là hạn hữu có một không hai là vậy đó!

Khoe sợi chuyền mình làm ra, anh Hiển thợ chuyên làm dây chuyền ở tiệm nhìn mà ngạc nhiên và thán phục vì không phải chỉ đẹp, mà làm nhanh hơn ảnh. Bởi tay nghề như anh Hiển làm nhanh lắm một ngày/8 tiếng chỉ được 1 sợi rưỡi thôi, vậy mà trong một đêm từ 6 giờ chiều đến 2 giờ sáng, tôi làm được 2 sợi. Còn như ba tôi rất là chưng hửng, khi biết tôi đã tự lén làm được dây chuyền như thế, ổng chỉ cười trừ. Kể từ đó, tôi là một trong những tay thợ đắc lực của tiệm, không chỉ làm các loại dây chuyền chữ công, khoen lật, bánh đúc, mỏ vịt; tôi còn làm các loại nhẫn trơn, nhẫn lục giác và dây đeo tay khoen lật, nhưng thế mạnh của tôi là dây chuyền chữ công và khoen lật, 2 món khách hàng đặt nhiều nhất ở tiệm.

Tôi làm nghề vỏn vẹn 2 năm, đến năm 1972 có lệnh tổng động viên, năm đó tôi học lớp đệ nhị và thi rớt tú tài một, nên dính tuổi đi quân dịch, ở thời điểm này đi lính chết dễ như chơi. Sợ con mình đi lính chết, ba tôi tranh thủ chạy chọt để làm lại căn cước mới cho tôi với tên là Vương Quốc Tuấn – sinh 1957, giảm được 2 tuổi để né tuổi quân dịch. Khi đó cuối năm 1972, ba tức tốc đẩy tôi lên Sài Gòn, bỏ vào học nội trú ở trường Huỳnh Thị Ngà – Tân Định để bọn cảnh sát khỏi dòm ngó làm khó dễ gia đình lúc bấy giờ.

Đến ngày giải phóng 1975, chiến dịch đánh tư sản mại không chừa một ai, mặc dù gia đình thuộc diện có công cách mạng, tiệm vàng của ba tôi bị kiểm kê tịch biên sạch sẽ số vàng, kể từ đó kinh tế gia đình khánh kiệt, đời sống sinh hoạt gia đình trở nên khó khăn…

Cũng từ ngày giải phóng 1975… Nghề thợ bạc truyền thống của dòng tộc họ Vương, một nghề rất mực phong lưu một thời, giờ đã mai một và thất truyền trong dòng tộc. Cũng như kho cổ vật vô giá, quý hiếm, mà cả đời bác tôi ông Vương Hồng Sển sưu tập được đã hiến cho thành phố và mong muốn những di vật này sẽ được trưng bày trong ngôi nhà cổ Vân Đường phủ với tên gọi Nhà bảo tàng Vương Hồng Sển thành hư vô!

V.Q.T

Thứ Sáu, 9 tháng 2, 2018

Bỗng dưng nhớ con trai….



Từ ngày con trai tôi mất, hình ảnh nó xuất hiện trong giấc mơ của tôi vẫn luôn là đứa trẻ học tiểu học… thế nhưng lần này nó xuất hiện trong giấc mơ của tôi là đứa con trai 17 tuổi học lớp 11 là năm nó ra đi đột ngột vì bệnh tim bẩm sinh. Trong giấc mơ lần này, có một phép lạ cho con trai được sống lại một ngày để về chơi với ba. Suốt trong giấc mơ, những ký ức về con trai đều hiện về hết trong đầu: nhớ lắm nụ cười của nó, bực mình cái tánh liếng khỉ hay cười chọc ghẹo người khác, bị la hoài vẫn vậy, ghét lắm cái tật vừa ăn vừa ngồi trước máy vi tính, thương lắm lúc nó nịnh, nó đứng sau lưng xoa bóp vai tôi, năn nỉ ba nó chở chơi đến nhà bạn gái… đang lúc tôi vẫn đang chìm đắm trong hạnh phúc thì bỗng dưng giật mình tỉnh giấc!
Chợt nhớ cũng sắp tới ngày giỗ, chắc là con trai nó nhắc? Cũng có khi tối đó có chú tư của nó ở Sóc Trăng lên Sài Gòn ăn đám cưới con của bạn, chú ghé nhà tôi ngủ, hai anh em lâu ngày không gặp, tâm sự với nhau tới khuya, có lẽ vậy nên tối ngủ nằm mơ thấy con trai hiện về chơi với tôi!
Quân ơi!
Ba vẫn nhớ cái đêm hôm đó, vì con là đội trưởng đội bóng ném của trường, vì đã cận ngày thi đấu cấp thành phố nên con tập dượt quá sức bình thường (bạn con trong nhóm kể lại) trong khi bản thân con mắc phải bệnh tim bẫm sinh dạng nhẹ, nếu biết bệnh mà hạn chế không chơi quá sức thì không sao, đàng này con không biết, ba mẹ cũng không biết, thấy con lại mê chơi thể thao, ai cũng thấy tốt, đâu việc gì phải cấm cản, ba còn chịu khó đưa đón con đi tập dượt mỗi chiều đến tối. Ba nhớ có lần, ba ngồi xem suốt trận đấu, hôm đó đội con thua. Nhưng mấy lần thi đấu sau, ba không xem thì đội con thắng dòn dã, thế là con mới dặn ba thôi đừng xem con thi đấu, ba xui quá hà!
Ba vẫn nhớ rõ đêm hôm đó, khi tập về, con vẫn bình thường như mọi khi, chẳng có dấu hiệu gì khác thường, tắm rửa xong, ăn cơm, ngồi máy vi tính tới 12g rồi đi ngủ… Vì ngủ trễ, nên mỗi sáng đợi 6g ba mới kêu con dậy để sửa soạn và chở đi học, nhưng sáng đó mới 5g45 con đã tự bật dậy, hứ lên tiếng rồi ngã xuống sàn, đi luôn lúc đó, mặc dù gia đình tức tốc chở con vào bệnh viện Nhân dân Gia Định, ê kíp y tá, bác sĩ đã tận tâm ra sức cấp cứu hồi sinh tim nhưng đã trễ (khi vào bệnh viện, bác sĩ vạch xem mắt con, thấy đồng tử giãn biết là thua rồi, coi như đã tắt thở lúc ở nhà)
Quân ơi, con ra đi, lòng ba vẫn luôn nhiều nỗi nhung nhớ… và cả lòng căm ghét!
Cũng vì con mất trong bệnh viện, theo qui định bệnh viện đã báo công an phường đến nhà để họ điều tra khám nghiệm hiện trường, đang lúc tâm trạng đang đau buồn như thế, khi gặp công an đòi vào nhà khám nghiệm hiện trường, ba giận dữ đuổi cổ không cho công an vào nhà… nhưng rốt cuộc sau đó ba cũng đành chấp nhận vì nếu không bệnh viện sẽ không cho mang xác con về. Cũng vì thủ tục, gia đình phải chịu cho công an giải phẫu xác, khi đó công an xác định con chết do bệnh tim bẫm sinh dạng nhẹ. Điều làm ba căm hận nhất và cho đến giờ khi nhắc lại sự việc, lòng ba vẫn thấy đau, lúc đề nghị công an mổ tử thi vết cắt nhỏ thì phải bồi dưỡng cho công an họ mới chịu, nhưng khi xong, gia đình đưa 2 triệu đồng, một tên công an nói thẳng thừng: ‘’tụi tui bốn người đưa nhiêu đây sao đủ‘’. Trong lúc tang gia bối rối, gia đình đâu sẵn tiền đủ, đành phải mượn người thân để đưa thêm 2 triệu nữa. Ngược lại, ông nhân viên làm vệ sinh thi thể cho con, gia đình tự nguyện bồi dưỡng 500 ngàn và đề nghị ông nhận cho thì lập tức ông từ chối ngay và nói: ‘’tui coi nó như con cháu, tui giúp nó không hết thì thôi chứ mặt mũi nào tui nhận số tiền này, gia đình cất đi để lo chuyện khác’’. Càng ngẫm nghĩ càng tức giận cái đám công an, chúng nó có ăn học, lương bổng chắc chắn cao và cao nhiều lần so với ông nhân viên vệ sinh tử thi ở bệnh viện thế mà chúng đành lòng đòi tiền một cách vô nhân tâm như thế !?…..
Ba nhớ lắm và rất cám ơn những bậc cha mẹ của bạn bè con, thầy cô của con trong trường, bạn học ở trường, thầy chủ nhiệm bóng ném ở quận 1, bạn học ở lớp bóng ném, người thân, gia đình, hàng xóm… đã đến thắp hương đám tang của con. Ba nhớ rõ ông bán nước ngọt ở trường Trần Văn Ơn, nhưng khi mất, con đang học lớp 11 trường Lương Thế Vinh, ổng đến chia buồn với ba và nói rằng: ‘’ông có đứa con trai rất ngoan, tôi thương tôi quý nó lắm! Hay tin nó mất đột ngột như thế, tôi không thể không bỏ qua, hỏi tìm địa chỉ nhà, đến thắp nén hương cho nó mới yên lòng’’… nghe nhưng lời thố lộ chân tình như thế, nước mắt ba cứ tuôn trào không cầm lại được…
Gần 8 năm, kể từ khi con mất, ba vẫn chưa bao giờ phai nỗi nhớ nhung những người đáng quý như thế, cũng như vẫn luôn căm ghét bốn tên công an vô liêm sĩ!
Gần 8 năm trôi qua, mỗi lần nhìn con qua bức ảnh trên bàn thờ, tim ba thấy nhói đau… Trách ông trời sao quá bất công: tre già không ngã trong giông bão, sao để măng non gãy bởi gió lay?
Quân ơi! Ba mẹ vẫn mãi mãi luôn nhớ và yêu con. Mãi mãi là như vậy con nhé!

V.Q.T

Nghiêm cấm tặng quà Tết…



Mặc dù mới đây, Thủ tướng đã nhắc lại và nhấn mạnh việc thực hiện nghiêm chỉ thị Ban Bí thư Trung ương Đảng về việc tổ chức Tết năm 2018, trong đó có việc nghiêm cấm tặng quà tết cho lãnh đạo cấp trên. Thế mà một sếp nọ vẫn kêu trợ lý lên và căn dặn:
– Tết sắp tới rồi, chú lo cho tôi mấy trăm phần quà gồm hiện vật và hiện kim, “tiên học lễ” đấy, chú đừng có quên nhé!
Nghe vậy, trợ lý bèn phân trần:
– Sếp ơi, vừa rồi thủ tướng có chỉ thị cấm biếu quà tết, sếp không sợ bị kỷ luật sao?
Sếp bèn quát:
– Ai bảo với chú là tôi đem quà tặng cho cấp trên?
Trợ lý bèn cười nói:
– Chắc là sếp định mang quá biếu về tận quê nhà của cấp trên, biếu cho các đấng sinh thành cấp trên như mọi năm chứ gì?
Sếp nạt ngang nói:
– Mà ủa, tôi là sếp hay chú là sếp, mà sao chú nhiều chuyện quá vậy? Chú cứ chấp hành lệnh của tôi!
Đến cận ngày tết, sếp gọi trợ lý vào phòng làm việc chỉ đạo, chú bảo công đoàn lên nhận quà tết của tôi gửi tặng cho tất cả cán bộ nhân viên trong cơ quan ta nhé!
Trợ lý tỏ ta ngạc nhiên, hỏi:
– Thưa sếp, bộ năm nay sếp chuyển hướng tặng quà cho cấp dưới, em thấy hơi lạ!?
Sếp nháy mắt, cười nói:
– Cấp trên tôi có chính sách riêng rồi, chú khỏi phải lo… Tết này tôi “lễ” cho cấp dưới là vì sắp tới có bỏ phiếu tín nhiệm thì họ sẽ ủng hộ tôi, đồng tiền đi trước là đồng tiền không mà, phải không chú em? Chủ yếu là anh em mình hiểu lòng nhau là chính mà.
Sếp cười, rỉ tai trợ lý nói:
– Còn cấp trên, giờ họ có tài khoản bí mật cả rồi, mang quà chi cho mệt, chỉ cần cú điện thoại, chuyển khoản là xong!
Trợ lý trố mắt bái phục cao kiến của sếp!

8 SÀI GÒN

Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

Thí dân như thí mạng cùi...



Khi xem bộ phim “The VietNam War” của Ken Burns & Lynn Novick, đã khơi lại trong tôi những nỗi ám ảnh khiếp sợ do Việt cộng khủng bố.

http://www.pbs.org/video/deja-vu-1858-1961-vietnamese-yhieqx/
http://www.pbs.org/video/riding-the-tiger-1961-1963-vietnamese-xbzjlf/
http://www.pbs.org/video/the-river-styx-january-1964-december-1965-vietnamese-ee4jlh/
http://www.pbs.org/video/resolve-january-1966-june-1967-vietnamese-wg7u0k/
http://www.pbs.org/video/this-is-what-we-do-july-1967-december-1967-vietnamese-rvbgea/

Khoảng thời gian 1967-1970, mấy rạp hát ở Sóc Trăng đều bị Việt cộng khủng bố bằng cách gài mìn hẹn giờ, rạp nào cũng bị gài mìn nổ vài ba lần như rạp Hòa An, Nguyễn Văn Kiển và rạp Nhị Trưng của bác ba tôi. Việt cộng gài mìn nhằm giết lính Việt Nam Cộng Hòa, hay lính Mỹ… nhưng thật sự chẳng có lính nào chết cả mà chỉ là chết người dân vô tội!

Tôi còn nhớ rõ cảm giác phập phồng lo sợ của người xem, phim. Có lần đang ngồi xem trong rạp (rạp nhà Nhị Trưng) ai đó hô lên nổ…(có khi chẳng có gì cả) lập tức thiên hạ tháo chạy coi như buổi chiếu đó nghỉ. Thời gian dài, rạp hát ế ẩm, vắng như chùa ba đanh, hoặc loe hoe vài ba người…

Khủng khiếp nhất là tôi đã tận mắt chứng kiến cái chết banh thây của bà già ăn mày bệnh cùi bị Việt cộng dụ khị để gài mìn hẹn giờ, cũng may là mìn tự chế nên gây sát thương không nhiều, chỉ tội cho bà già ăn mày chết mà không hiểu vì sao mình chết, hay có khi bả nghĩ đây là sự “giải phóng” chăng?

Với chiêu bài sống, chiến đấu dựa vào dân… thế mà Việt cộng thí dân như thí mạng cùi!

 Khiếp thật!


V.Q.T

Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

“XHCN”…

Sau cái ngày giải phóng miền Nam… người giàu bị chính quyền cách mạng liệt vào thành phần “tư sản mại bản” là tội đồ, ai ăn mặc chỉnh tề, tươm tất, lịch sự: quần tây áo bỏ trong quần, mang giày… thì bị chính quyền cách mạng coi là “tàn dư Mỹ Ngụy”. Người nghèo là giai cấp vô sản thành phần nồng cốt của chính quyền cách mạng... Cái thời đó, sinh viên để tóc tai dài, mặc quần ống loe, đi giày hay sa bô thì bị coi là bọn lai căng, liệt vào thành phần là “tiểu tư sản”, phải mặc quần áo kaki, áo bỏ ngoài, hôi hám càng tốt… mang dép lẹp xẹp được đánh giá là thành phần tốt?


Bây giờ đã hơn 40 năm sống ở chế độ “XHCN” (xếp hạng con người) đã thay đổi lắm rồi!? Người giàu có được xã hội trọng dụng, ai nghèo hèn bị khinh khi… Bây giờ, “XHCN” tiên tiến, kiến tạo lắm nghen… nhân viên công sở không được mặc quần jean vì nó có nguồn gốc là trang phục của dân lao động, chăn bò, chăn cừu...???


8 SÀI GÒN 

Thứ Hai, 28 tháng 8, 2017

“BOT Cai Lậy: Không sai, không dời, không mua lại…”


Có thể nói chuyện dựng trạm thu phí BOT ở Cai Lậy – Tiền Giang gây bức xúc dư luận nhiều nhất từ xưa tới nay và mọi ý kiến đều thống nhất cho rằng đây là điều phi lý. Mấy bữa rày đi đến đâu 8 Sài Gòn cũng nghe thiên hạ bàn tán vụ này.


Sau vụ lình xình này đổ bể mới lòi ra là việc dựng trạm thu phí BOT này là sai tè le. Đúng ra nó phải dựng ở tuyến tránh để nhằm giảm áp lực ùn tắc tại thị xã Cai Lậy, mà việc xây tuyến tránh thì phải do ngân sách nhà nước bỏ tiền ra để xây. Còn lập dự án thu phí BOT, đơn vị phải thực hiện đúng qui hoạch đã duyệt, nhưng ở đây họ lại tự ý dựng trạm thu phí BOT ở QL1 coi như chốt chặn, gài thế triệt buộc người dân phải đóng phí mà phí lại quá cao?

Dư luận tỏ ra bức xúc yêu cầu chính phủ thanh tra, kiểm toán toàn diện dự án này để công khai cho dân biết. Bởi theo báo NLĐ, ít nhất 50.000 lượt xe qua trạm Cai Lậy mỗi ngày đêm, nếu tính mức phí thấp nhất 35.000 đồng/lượt (cao nhất 180.000 đồng/ lượt) thì mỗi ngày đêm trạm này thu 1,75 tỉ đồng, thu đủ trong hạn cho phép 6 năm 4 tháng thì được khoảng 4.000 tỉ đồng (nếu bình quân mỗi xe 70.000 đồng thì thu 8.000 tỉ) trong khi trước đó chủ đầu tư BOT này chỉ bỏ ra khoảng 1.400 tỉ đồng.

Qua các con số trên, chúng ta có thể thấy nhà đầu tư bỏ con tép bắt con tôm như thế nào (lợi nhuận từ hơn 100% đến hơn 500%). Đó là chưa nói, có nguồn tin cho rằng nhà đầu tư chơi trò “tay không bắt giặc” khi chẳng có đồng vốn nào, công ty đầu tư thì mới toanh – chỉ mới được lập ra để làm dự án BOT Cai Lậy và tiền đầu tư thì vay tất của ngân hàng sau khi dự án BOT được duyệt. Phải chăng BOT Cai Lậy là chiêu trò của lợi ích nhóm gian manh dựa vào quyền lực?

Phát biểu tại cuộc họp báo của Bộ GTVT chiều 17/8, ông Nguyễn Ngọc Đông – Thứ trưởng Bộ GTVT khẳng định sẽ không di dời vị trí của trạm vì nhà đầu tư bỏ ra khoản tiền lớn để làm đường và cải tạo QL1. Phương án là sẽ giảm mức phí và kéo dài thời gian thu phí. Ông con nhấn mạnh: Bộ GTVT hiện nay nợ nhiều lắm, vốn đã ứng rồi mà chưa trả nên không thể có tiền lấy ra để mua lại trạm được.

Lẽ ra Bộ GTVT phải chấp nhận sửa sai, nhưng đàng này vẫn một mực chống chế, đối phó dư luận và bảo vệ điều phi lý này!???


8 SÀI GÒN

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Bói trúng phóc!...


Tôi nhớ hồi nhỏ lúc đó đang học tiểu học, vậy mà hễ trời mưa, cả bọn hè nhau ra đường tắm ở truồng chạy long nhong chẳng biết mắc cỡ… Một hôm, bà chị họ rất thích xem bói nhưng chỉ ngại đi một mình nên dẫn tôi đi theo. Tôi thì biết ất giáp gì, chỉ dẫn đi thì đi. Nghe đồn bà thầy bói này bói hay lắm, bói đâu trúng đó, thiên hạ nườm nượp đi coi bói và phải xếp hàng chờ đến lượt.

Bữa đó, tôi được ngồi bên bà chị để nghe bà thầy bói, bả bói thánh bói tướng cho bà chị một hồi, nhưng tôi chỉ nhớ một câu: “thân chủ có cái duyên số sướng sẽ lấy chồng giàu”… Xong xuôi, tự nhiên bả quay sang nhìn tôi phán một câu: “còn cái thằng nhỏ này có mạng làm quan, tương lai nó sẽ nắm giữ cả trăm sinh mạng lận!”…. Khiến bà chị cười nói: “dữ nghen, làm quan nhớ chị nhé!”. Tôi nghĩ bụng “hơi đâu mà tin bà, bà biết trước tương lai, sao giờ bà vẫn còn lận đận ngồi coi bói cho thiên hạ để mưu sinh?”….

Bà chị họ của tôi bây giờ bôn ba nơi xứ người, sau khi lận đận chuyện chồng con, qua mấy đời chồng… Giờ chỉ cũng hạnh phúc bên ông chồng già mũi lõ… Đúng, bà thầy phán đâu có sai, cuối đời chỉ cũng sướng rồi.

Còn tôi suốt mấy chục năm làm báo, bị đì, bị đuổi… chạy hết báo này đến báo nọ, số lận đận, tới ngày nghỉ hưu vẫn chỉ là thằng phóng viên, biên tập viên quèn thôi?

Nhưng… mấy ngày qua, trời mưa, thức ăn cho cá hết tôi chưa kjp mua, mấy trăm con cá bảy màu nhịn đói cả ngày, thấy tội nghiệp, sáng nay mới đi mua về cho chúng ăn, khi thấy bóng dáng tôi đứng bên cạnh hồ, bầy cá tung tăng trồi lên mặt nước chờ tui thả mồi thấy thương ghê vậy… Giờ… tôi mới chợt nhớ, nghĩ mà thầm cười: “Á, cái bà thầy bói phán trúng phóc, hiện giờ tôi nắm trong tay cả mấy trăm sinh mạng… vài tháng sau sinh sôi lên cả ngàn con, số mình làm quan cá…oai lắm chứ bộ… hahahahah!"


V.Q.T