Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

Thí dân như thí mạng cùi...



Khi xem bộ phim “The VietNam War” của Ken Burns & Lynn Novick, đã khơi lại trong tôi những nỗi ám ảnh khiếp sợ do Việt cộng khủng bố.

http://www.pbs.org/video/deja-vu-1858-1961-vietnamese-yhieqx/
http://www.pbs.org/video/riding-the-tiger-1961-1963-vietnamese-xbzjlf/
http://www.pbs.org/video/the-river-styx-january-1964-december-1965-vietnamese-ee4jlh/
http://www.pbs.org/video/resolve-january-1966-june-1967-vietnamese-wg7u0k/
http://www.pbs.org/video/this-is-what-we-do-july-1967-december-1967-vietnamese-rvbgea/

Khoảng thời gian 1967-1970, mấy rạp hát ở Sóc Trăng đều bị Việt cộng khủng bố bằng cách gài mìn hẹn giờ, rạp nào cũng bị gài mìn nổ vài ba lần như rạp Hòa An, Nguyễn Văn Kiển và rạp Nhị Trưng của bác ba tôi. Việt cộng gài mìn nhằm giết lính Việt Nam Cộng Hòa, hay lính Mỹ… nhưng thật sự chẳng có lính nào chết cả mà chỉ là chết người dân vô tội!

Tôi còn nhớ rõ cảm giác phập phồng lo sợ của người xem, phim. Có lần đang ngồi xem trong rạp (rạp nhà Nhị Trưng) ai đó hô lên nổ…(có khi chẳng có gì cả) lập tức thiên hạ tháo chạy coi như buổi chiếu đó nghỉ. Thời gian dài, rạp hát ế ẩm, vắng như chùa ba đanh, hoặc loe hoe vài ba người…

Khủng khiếp nhất là tôi đã tận mắt chứng kiến cái chết banh thây của bà già ăn mày bệnh cùi bị Việt cộng dụ khị để gài mìn hẹn giờ, cũng may là mìn tự chế nên gây sát thương không nhiều, chỉ tội cho bà già ăn mày chết mà không hiểu vì sao mình chết, hay có khi bả nghĩ đây là sự “giải phóng” chăng?

Với chiêu bài sống, chiến đấu dựa vào dân… thế mà Việt cộng thí dân như thí mạng cùi!

 Khiếp thật!


V.Q.T

Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

“XHCN”…

Sau cái ngày giải phóng miền Nam… người giàu bị chính quyền cách mạng liệt vào thành phần “tư sản mại bản” là tội đồ, ai ăn mặc chỉnh tề, tươm tất, lịch sự: quần tây áo bỏ trong quần, mang giày… thì bị chính quyền cách mạng coi là “tàn dư Mỹ Ngụy”. Người nghèo là giai cấp vô sản thành phần nồng cốt của chính quyền cách mạng... Cái thời đó, sinh viên để tóc tai dài, mặc quần ống loe, đi giày hay sa bô thì bị coi là bọn lai căng, liệt vào thành phần là “tiểu tư sản”, phải mặc quần áo kaki, áo bỏ ngoài, hôi hám càng tốt… mang dép lẹp xẹp được đánh giá là thành phần tốt?


Bây giờ đã hơn 40 năm sống ở chế độ “XHCN” (xếp hạng con người) đã thay đổi lắm rồi!? Người giàu có được xã hội trọng dụng, ai nghèo hèn bị khinh khi… Bây giờ, “XHCN” tiên tiến, kiến tạo lắm nghen… nhân viên công sở không được mặc quần jean vì nó có nguồn gốc là trang phục của dân lao động, chăn bò, chăn cừu...???


8 SÀI GÒN 

Thứ Hai, 28 tháng 8, 2017

“BOT Cai Lậy: Không sai, không dời, không mua lại…”


Có thể nói chuyện dựng trạm thu phí BOT ở Cai Lậy – Tiền Giang gây bức xúc dư luận nhiều nhất từ xưa tới nay và mọi ý kiến đều thống nhất cho rằng đây là điều phi lý. Mấy bữa rày đi đến đâu 8 Sài Gòn cũng nghe thiên hạ bàn tán vụ này.


Sau vụ lình xình này đổ bể mới lòi ra là việc dựng trạm thu phí BOT này là sai tè le. Đúng ra nó phải dựng ở tuyến tránh để nhằm giảm áp lực ùn tắc tại thị xã Cai Lậy, mà việc xây tuyến tránh thì phải do ngân sách nhà nước bỏ tiền ra để xây. Còn lập dự án thu phí BOT, đơn vị phải thực hiện đúng qui hoạch đã duyệt, nhưng ở đây họ lại tự ý dựng trạm thu phí BOT ở QL1 coi như chốt chặn, gài thế triệt buộc người dân phải đóng phí mà phí lại quá cao?

Dư luận tỏ ra bức xúc yêu cầu chính phủ thanh tra, kiểm toán toàn diện dự án này để công khai cho dân biết. Bởi theo báo NLĐ, ít nhất 50.000 lượt xe qua trạm Cai Lậy mỗi ngày đêm, nếu tính mức phí thấp nhất 35.000 đồng/lượt (cao nhất 180.000 đồng/ lượt) thì mỗi ngày đêm trạm này thu 1,75 tỉ đồng, thu đủ trong hạn cho phép 6 năm 4 tháng thì được khoảng 4.000 tỉ đồng (nếu bình quân mỗi xe 70.000 đồng thì thu 8.000 tỉ) trong khi trước đó chủ đầu tư BOT này chỉ bỏ ra khoảng 1.400 tỉ đồng.

Qua các con số trên, chúng ta có thể thấy nhà đầu tư bỏ con tép bắt con tôm như thế nào (lợi nhuận từ hơn 100% đến hơn 500%). Đó là chưa nói, có nguồn tin cho rằng nhà đầu tư chơi trò “tay không bắt giặc” khi chẳng có đồng vốn nào, công ty đầu tư thì mới toanh – chỉ mới được lập ra để làm dự án BOT Cai Lậy và tiền đầu tư thì vay tất của ngân hàng sau khi dự án BOT được duyệt. Phải chăng BOT Cai Lậy là chiêu trò của lợi ích nhóm gian manh dựa vào quyền lực?

Phát biểu tại cuộc họp báo của Bộ GTVT chiều 17/8, ông Nguyễn Ngọc Đông – Thứ trưởng Bộ GTVT khẳng định sẽ không di dời vị trí của trạm vì nhà đầu tư bỏ ra khoản tiền lớn để làm đường và cải tạo QL1. Phương án là sẽ giảm mức phí và kéo dài thời gian thu phí. Ông con nhấn mạnh: Bộ GTVT hiện nay nợ nhiều lắm, vốn đã ứng rồi mà chưa trả nên không thể có tiền lấy ra để mua lại trạm được.

Lẽ ra Bộ GTVT phải chấp nhận sửa sai, nhưng đàng này vẫn một mực chống chế, đối phó dư luận và bảo vệ điều phi lý này!???


8 SÀI GÒN

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Bói trúng phóc!...


Tôi nhớ hồi nhỏ lúc đó đang học tiểu học, vậy mà hễ trời mưa, cả bọn hè nhau ra đường tắm ở truồng chạy long nhong chẳng biết mắc cỡ… Một hôm, bà chị họ rất thích xem bói nhưng chỉ ngại đi một mình nên dẫn tôi đi theo. Tôi thì biết ất giáp gì, chỉ dẫn đi thì đi. Nghe đồn bà thầy bói này bói hay lắm, bói đâu trúng đó, thiên hạ nườm nượp đi coi bói và phải xếp hàng chờ đến lượt.

Bữa đó, tôi được ngồi bên bà chị để nghe bà thầy bói, bả bói thánh bói tướng cho bà chị một hồi, nhưng tôi chỉ nhớ một câu: “thân chủ có cái duyên số sướng sẽ lấy chồng giàu”… Xong xuôi, tự nhiên bả quay sang nhìn tôi phán một câu: “còn cái thằng nhỏ này có mạng làm quan, tương lai nó sẽ nắm giữ cả trăm sinh mạng lận!”…. Khiến bà chị cười nói: “dữ nghen, làm quan nhớ chị nhé!”. Tôi nghĩ bụng “hơi đâu mà tin bà, bà biết trước tương lai, sao giờ bà vẫn còn lận đận ngồi coi bói cho thiên hạ để mưu sinh?”….

Bà chị họ của tôi bây giờ bôn ba nơi xứ người, sau khi lận đận chuyện chồng con, qua mấy đời chồng… Giờ chỉ cũng hạnh phúc bên ông chồng già mũi lõ… Đúng, bà thầy phán đâu có sai, cuối đời chỉ cũng sướng rồi.

Còn tôi suốt mấy chục năm làm báo, bị đì, bị đuổi… chạy hết báo này đến báo nọ, số lận đận, tới ngày nghỉ hưu vẫn chỉ là thằng phóng viên, biên tập viên quèn thôi?

Nhưng… mấy ngày qua, trời mưa, thức ăn cho cá hết tôi chưa kjp mua, mấy trăm con cá bảy màu nhịn đói cả ngày, thấy tội nghiệp, sáng nay mới đi mua về cho chúng ăn, khi thấy bóng dáng tôi đứng bên cạnh hồ, bầy cá tung tăng trồi lên mặt nước chờ tui thả mồi thấy thương ghê vậy… Giờ… tôi mới chợt nhớ, nghĩ mà thầm cười: “Á, cái bà thầy bói phán trúng phóc, hiện giờ tôi nắm trong tay cả mấy trăm sinh mạng… vài tháng sau sinh sôi lên cả ngàn con, số mình làm quan cá…oai lắm chứ bộ… hahahahah!"


V.Q.T

Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

Đố biết!?...


Từ rày mấy cha quan chức bị lộ có nhà biệt thự to đùng trên báo Tuổi Trẻ,  thế là liên tục mấy bữa rày, các báo mạng xã hội thiên hạ phanh phui thêm nhiều cha quan chức bất kể nhỏ xíu hay bự chảng… cha nào cũng sở hữu biệt phủ to tổ bố…

Khổ nỗi là khi bị phanh phui, cha nào cũng thanh minh thanh nga tài sản bất động sản của mình là do hồi trai trẻ đã bất chấp khổ cực bần hèn làm nghề chạy xe ôm, làm chổi đót… bỏ biết bao công sức lao động cật lực, ký cóp từng chút mới có được như ngày nay!

Ai đời làm lãnh đạo như mấy cha lại đua nhau xây biệt thự to đùng ngay ở tỉnh nhà, có khác gì là cái gai trong mắt dân đen, nói vui theo kiểu dân gian bây giờ, cái kiểu làm của mấy chả chẳng khác gì mua dây buộc mình, thả lựu đạn vào quần lót… trước sau gì cũng lãnh đạn, quả là quá dại dột nhỉ!?

Bởi có tiền bỏ ra vài tỷ qua ngân hàng mua mấy biệt thự dạng “sở hữu kỳ nghỉ” gọi là Timeshare hay Vacation Ownership, của mấy dự án xây dựng khu nghỉ dưỡng như COCOBAY, ALMA… ở Đà Nẵng, Nha Trang, Phú Quốc, Đà Lạt… Mấy biệt thự kiểu này, mình còn được quyền cho thuê, sang nhượng, thừa kế, biếu tặng… mặc sức tha hồ rủ bồ nhí chân dài tới háng… cỡ như Phương Nga… du hí nghỉ dưỡng, hoặc rủ thêm đối tác đến chơi biệt thự vui chơi gái gú, thỏa thích… rồi sâu đó lo lót phong bì luôn tại đây thiệt là thuận lợi đôi bề… mà đố thiên hạ phát hiện!

Nói đến đây có người bào chữa cho mấy chả rằng, nếu mua biệt thự kiểu đó, hoá ra vợ con mình phải đi ở nhờ đất thằng khác à, trong khi mình đang là vua một cõi…

Bởi vậy mới nói, cái thói hư danh, hám danh, tham chức, tham quyền… của mấy quan chức tham nhũng… nó đang làm băng hoại xã hội, gây thiệt hại đất nước và mất lòng tin của người dân!
Tái bút: Những thông tin của nhóm cà phê vỉa hè trên, không phải PR cho COCOBAY, ALMA… thiên hạ hiểu cho nghen!

8 SÀI GÒN

Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

Thất học…


Câu chuyện cà phê sáng của nhóm thông tấn vỉa hè được bắt đầu bằng một chuyện hài của một bạn già trong nhóm:

“Hôm nọ, một đoàn cán bộ giáo dục đi kiểm tra thực tế ở một xã vùng sâu của một địa phương. Trên đường về xã, gặp một đứa bé trạc khoảng 12- 13 tuổi, cán bộ hỏi em học lớp mấy, cậu bé trả lời cộc lốc: lớp 7. Mọi người thầm nghĩ: trình độ học vấn phổ cập ở xã này coi bộ tốt nghen!

Đi một đoạn, gặp một thanh niên khoảng 18 tuổi, cán bộ hỏi, cậu học lớp mấy? Cậu thanh niên cũng trả lời gọn lỏn: lớp 7. Đi một đoạn nữa, gặp một cụ già, cán bộ hỏi cụ học đã lớp mấy rồi, cụ ông nhìn cán bộ nhe răng cười nói: lớp 7 chứ lớp mấy? Tới lúc này mọi người mới thắc mắc, tại sao ai cũng học lớp 7 hết vậy? Cán bộ bèn thú thiệt hỏi cụ già: Sao đoàn tụi tui gặp ai hỏi cũng trả lời đã học lớp 7 hết vậy cụ? Cụ trả lời: bộ mấy ông chẳng biết 7 là thất, lớp 7 tức là thất học, vậy mà cũng hỏi!”

Câu chuyện hài kể trên nhằm nói ngành giáo dục luôn chạy theo thành tích ảo, thực chất đã đang xuống cấp, bởi thực trạng nhiều học sinh “ngồi nhầm lớp”, học lớp 6 mà không biết đọc, biết viết? Thực tế cho thấy có nhiều phụ huynh đã đến trường xin cho con được… lưu ban, để học lại nhưng nhà trường vì chạy theo thành tích, sợ mất “trường chuẩn quốc gia” nên vẫn bắt học sinh yếu lên lớp ào ào.

Phải chăng, không tích cực, không dành nhiều thời gian để dạy cho đàng hoàng ở lớp, nhưng cuối năm vì thành tích lại nhắm mắt cho lên lớp, rõ ràng trước hết phải nói trách nhiệm này thuộc về giáo viên sau đó là nhà trường, chỉ chăm chăm lo việc dạy thêm ở nhà thì đầu óc đâu mà nghỉ đến việc lo lắng cho học sinh ở lớp, những cháu này chỉ vì không có điều kiện theo học thêm ở nhà giáo viên nên mới lâm vào tình trạng này đấy.

Cũng nên đề nghị ngành giáo dục xem xét lại quy trình đào tạo học sinh, sinh viên, bỏ dạng trường đạt chuẩn quốc gia gì đó đi, hãy dạy và học cho đúng chuẩn đạo đức của một con người đi, đừng vì một ảo vọng nào hết.

8 SÀI GÒN

Số phận ta do ta quyết định!…


Sáng sớm mùng 7 Tết, nhóm thông tấn xã vỉa hè có mặt đông đủ tại điểm cà phê vỉa hè như mọi khi, một người trong nhóm buột miệng than vãn:

– Sao cứ vậy hoài, thiên hạ vẫn chen chúc đi lễ hội chùa Hương, dẫm đạp lên nhau, tranh giành lộc… Đi hành xác chứ hành hương nổi gì?

Vừa dứt câu… nhiều lời bàn tán rôm rã:

– Phước lành đâu chưa thấy, chen lấn đã ngán tận cổ rồi…

– Đi chùa đầu năm là nét văn hóa có từ lâu mới của người dân châu Á nói chung và Việt Nam nói riêng. Nhưng theo tui nghĩ bây giờ thiên hạ đi chùa không phải ai cũng dâng ước nguyện cầu may mắn, sức khỏe cho mình và người thân, tâm hồn thanh tịnh… mà nó đã biến tướng rất nhiều thứ như giành lộc, sờ tượng, vung tiền xin phật độ… phải chăng đó là suy nghĩ, hành vi bất kính…

– Tui rất đồng tình ý kiến của Thượng tọa Thích Nhật Từ phát biểu trên báo Tuổi Trẻ sáng nay: “Tư duy “dương âm sao vậy”, “phàm sao thánh thần vậy” đã dẫn dắt thành hành vi “hối lộ” Phật, thánh một cách xấu xí, thường thấy ở những hoạt động văn hoa, lễ hội phía Bắc. Điều đó cũng phản ánh một đời sống thực tế của xã hội với niềm tin nhân quả thiếu vắng (có làm điều tốt mới có hưởng quả lành), ngược lại, con người muốn đạt được những điều tốt đẹp cho bản thân thông qua con đường xin cho”… Đúng là bất kính…

– Văn hóa tâm linh người Việt mình rõ ràng xuống cấp đén mức báo động… Thiên hạ đi lễ chùa không để hành hương đúng ý nghĩa ban đầu mà đi chùa cúng tế cầu xin đủ thứ, đáng buồn hơn là những hành vi phản cảm, thiếu văn hóa diễn ra ngay trước một lễ hội văn hóa lâu đời.

– Hành vi vô văn hóa, bất kính… đã làm nhiều người cảm thấy đau lòng cho văn hóa thụt lùi, tỉ lệ nghịch với sự phát triển vật chất của một bộ phận người Việt hôm nay.

– Còn tui bổ sung ý kiến của mình nhưng không nặng tính tôn giáo, theo tui thì bản thân mình không thể hoàn toàn kiểm soát được bất cứ điều gì xảy đến với mình trên cuộc đời này. Cái duy nhất mà mình có thể kiểm soát được hoàn toàn chính là suy nghĩ và phản ứng của mình. Trong cuộc đời này, chỉ có duy nhất mình có khả năng định đoạt của đời mình và nhất định đừng lãng phí những sự lựa chọn đó.

Cuộc đời của mỗi người dài ngắn khác nhau, số phận mỗi người cũng vì thế mà tốt xấu cá biệt. Nhưng hãy cứ mạnh mẽ mà tin rằng, phải nắm chắc trong tay vận mệnh của chính mình. Cuộc sống có thể vui vẻ, khổ đau nhưng hãy để tự mình quyết định mang đến những điều chúng ta khao khát. Chỉ có như vậy, mới có thể đặt chân đến bên cạnh vạch đích, chỉ có như thế mới vượt qua vạch giới hạn cuộc đời.  Bình an hay không là do chính mình tạo ra…

Hằng ngày ta cứ sống, suy nghĩ, hành xử đúng, tốt đẹp bằng nỗ lực chân thành chính mình… đâu cần phải đi xin cho, vay mượn, cưỡng cầu, hối lộ trời phật một cách bất kính cho mình… tui nghĩ đạo nào… cũng đều dạy vậy!

8 SÀI GÒN