Thứ Ba, 15 tháng 1, 2019

Xế lành chim đậu




Con chim này ngày nào nó cũng đậu trên chiếc xế này... như để an ủi ông già xế bóng thui thủi một mình bên khung cửa sổ...

CHẠNH LÒNG…

Chú chim chích chòe nho nhỏ
Ríu ríu bên xe vespa…
Ta nghe mà chạnh lòng!
Chích chòe ơi!
Chích chòe là giống chim trời.
Cam phận mang tiếng giống loài “tiểu nhân”.
Không sánh phượng hoàng vương giả,
Không sánh thiên nga quí phái,
Không sánh hoàng oanh nghệ sĩ,
Không sánh khổng tước quan cách…
Nhưng,
Chích chòe còn hơn bá vạn chim muông,
Không hôi như cú,
Không bẩn như quạ,
Không bạc như cò,
Không nói suông như vẹc,
Không hèn như cút,
Không dữ tợn như ác là,
Không tương tàn như kên kên…
Chích chòe vẫn giữ bản chất chim trời
Sống sao cho ra giống người bạn ơi!

V.Q.T

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2019

Hãy nhìn thẳng đi: Tại ai?




Mở màn buổi cà phê sáng của nhóm thông tấn vỉa hè hôm nay, một bạn già ngán ngẫm lắc đầu, than:

– Ây cha! Liên tiếp mấy bữa nay, hễ đọc báo, mở mạng là thấy mấy vụ tai nạn do lái xe container chơi ma túy, lái xe nhậu chạy quá tốc độ… làm chết và thương vong cả chục người… Tết nhứt đến nơi rồi mà sao xui xẻo quá! Ghê rợn nhứt là xe container đã tông hàng chục xe gắn máy ngừng đèn đỏ làm chết 8-9 người bị thương cả mấy chục người … Thiệt là ngán quá đi thôi!

– Thống kê trong năm 2018 có 8.200 người chết vì tai nạn giao thông, trung bình mỗi ngày cả nước xảy ra 50 vụ tai nạn và có 23 người chết do tai nạn giao thông…

– Cái kiểu này, tui thấy mọi người trong chúng ta ai cũng có thể nạn nhân của tai nạn giao thông. Bởi, đi đúng luật ngừng đèn đỏ vẫn bị xe tải tông chết, ngay cả khi ngủ trong nhà vẫn bị xe tông chết… Đáng nói là có khoảng 30% tài xế xe container chơi ma túy…. Say xỉn mà vẫn lái xe thì chẳng khác gì tội cố ý giết người hàng loạt?  Những “con quỷ lái xe”này coi mạng một con người thiệt là rẻ rúng đến như vậy sao?

– Tui bực và xấu hổ cho cái ông tiến sĩ Lương Hoài Nam – chuyên gia kinh tế TP.HCM cho rằng “phải bỏ xe máy thôi, xe máy không an toàn”… tiến sĩ gì mà ăn nói nghe thiệt là vô duyên, nghe không lọt lỗ tai chút nào? Cái chính là ý thức của người điều khiển phương tiện chứ không thể đổ tại xe máy…

– Tui thấy luật pháp nếu vẫn cứ nương tay cho những ‘con quỷ lái xe’ thì sẽ còn có thêm nhiều những người dân phải chết trong tức tưởi. Bằng cách nào đó, phải có hành lang pháp lý loại bỏ thẳng tay những ‘con quỷ’ này ra khỏi đời sống xã hội, để chúng không thể xuất hiện hại người dân vô tội.

– Không có gì là không thể, nhưng điều khó nhất là nhận thức của người dân. Khi mỗi người ý thức được trách nhiệm của mình thì xã hội sẽ thay đổi.

– Mấy ông nhìn đi, mọi người hãy nhìn đi, nhìn thẳng và không né tránh vào tai nạn ấy để mà cảm nhận đầy đủ hiện trạng, bởi nó sẽ không chỉ dừng lại như thế mà sẽ còn tồi tệ hơn nếu chúng ta không làm gì đấy để thay đổi.

Đừng có than trách tại sao xui xẻo… Bởi vận rủi tai nạn cũng do chúng ta tạo nên và chúng ta sẽ gánh vận ấy, lúc này hay lúc khác…

8 SÀI GÒN

“Phế tích” Vân Đường phủ…




Tình cờ chị Hoa đã đưa link: https://video.thanhnien.vn/…/goc-khuat-trong-can-nha-co-cua… …
khi xem xong video này, tôi không thể không lên tiếng, vì nội dung video này phản ảnh không chuẩn xác, thiếu tính khách quan và trung thực. Bởi chuyện gia tộc cụ Sển rất phức tạp trong nội tình gia tộc và tính pháp lý của ngôi nhà cổ Vân Đường phủ. Thế mà 2 phóng viên Thùy Dương – Vũ Dương của báo Thanh Niên phỏng vấn ngay đúng “mụ” dâu – ác mẫu là kẻ phá gia can gia đình cụ Vương Hồng Sển… nghe cái giọng điệu “mụ” nói, mụ than trong video ai cũng tưởng bả là dâu hiền, bị chồng, bị cha bạc đãi?

Tôi đã về ở ngôi nhà 9/4B Nguyễn Thiện Thuật từ năm 1982, kể sát bên cạnh Vân Đường phủ, tôi và chị Việt Hoa là người chứng kiến từ đầu và hiểu rõ hoàn cảnh của anh Vương Hồng Bảo. Câu chuyện rất dài không thể kể hết ở đây, tôi chỉ nói thật ngắn gọn đủ để mọi người hiểu rõ sự tình.

– Về nội tình trong gia tộc

Có thể nói, tác nhân chính dẫn đến cớ sự của gia đình bác 2 Sển ngày hôm nay là do “mụ dâu” – hay “mụ Liên khùng” (trong video clip chú thích bả tên là Võ Thị Bê), bởi bả thường xuyên lên cơn khùng, lôi cả dòng họ Vương ra chửi tá lả, có lần tôi đã suýt đánh bả vì cái tật chửi như thế! Mụ là vợ sau của anh Bảo, 2 người sống với nhau không có giá thú, mặc dù bác tôi rất thương 3 đứa cháu nội, nhưng đến giờ chót khi anh Bảo vướng nợ nần xã hội đen, bác tôi đã từ chối không thừa nhận anh Bảo và bả. Và cũng vì thế, bác 2 Sển tôi đã hiến tặng kho cổ vật vô giá, quý hiếm, mà cả đời ông sưu tập được, cho thành phố và mong muốn những di vật này sẽ được trưng bày trong ngôi nhà cổ Vân Đường phủ với tên gọi Nhà bảo tàng Vương Hồng Sển!

– Tính pháp lý ngôi nhà cổ Vân Đường phủ

Từ khi bác 2 Sển mất ngày 09/12/1996, thọ 94 tuổi, cho đến nay đã 23 năm, thành phố vẫn chưa giải quyết… Giờ đây, những cổ vật thì đã di dời về Bảo tàng Lịch sử Thành phố và bị mất mát, còn ngôi nhà được xếp hạng di tích kiến trúc nghệ thuất cổ đã và đang xuống cấp một cách trầm trọng và hiện giờ lại là quán nhậu – nhà trọ và chủ sở hữu ngôi nhà cổ Vân Đường phủ trong tay định đoạt là “chủ nợ” của con cháu nội là Hương. Nghe phong phanh là chủ nợ đã và đang gạ và ép con Hương và mụ Liên bán đứt luôn ngôi nhà cổ với cái giá rẻ bèo 19 tỷ đồng!!??

23 năm qua, cũng vì nhùng nhằng tính pháp lý là “giữ hay buông” quyết định xác lập quyền sở hữu nhà nước đối với ngôi nhà cổ Vân Đường phủ… bên cạnh đó, người nhà là cháu nội Vương Hồng Liên Hương và mụ Liên làm ăn thua lỗ, nợ nần ngập đầu đã trao quyền sở hữu ngôi nhà cổ cho chủ nợ.

Đến giờ này mà nói, nguyện vọng biến ngôi nhà cổ Vân Đường phủ với tên gọi Nhà bảo tàng Vương Hồng Sển của bác Hai tôi đã trở nên vô vọng, vì nơi đây đã trở thành “phế tích” chứa chấp những con người sống vô lối và lộng quyền…

V.Q.T

Chuyện vườn rau Lộc Hưng không là chuyện riêng…



Sáng hôm nay, trời ui ui, chắc có lẻ ông trời cũng động lòng khi thấy Tết đã gần kề rồi mà hàng trăm hộ dân ở vườn rau Lộc Hưng phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất! 

Buổi cà phê sáng của nhóm thông tấn vỉa hè cũng đượm buồn, ai nấy mặt mày trông buồn hiu, một người trong nhóm thốt lên:

– Ôi! Chính quyền của dân, do dân vì dân… mà sao hành xử thất nhân tâm quá vậy!

– Tui thấy nó y chang cái vụ cải cách ruộng đất miền bắc năm 1955 giờ đây nó đang lập lai ở Lộc hưng. Thiệt là khổ cho bà con 54 chạy hoài không trốn được nắng…

– Thiệt khốn nạn quá đi thôi, những kẻ lắm bạc, nhiều tiền, mọt nước, sâu dân sẵn sàng phá rừng, lấp hồ để xây biệt phủ trái phép thì vẫn còn sờ sờ ra đó? Công bằng ở chỗ nào?

– Tui thấy cái vụ san bằng khu dân cư ở vườn rau Lộc Hưng ngay trong thời điểm gần Tết, phải chăng chính quyền này xem dân như cỏ rác, như kẻ thù cần phải tiêu diệt? Phải chăng chúng ta đang lưu vong trên đất nước của mình?

Chuyện vườn rau Lộc Hưng không đơn giản là chuyện riêng của dân Lộc Hưng, mà trong đó có chuyện chung của chúng ta.

8 SÀI GÒN

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2018

Tại “sống không nhờ lương”…




Sáng 13/5, trong buổi tiếp xúc cử tri quận Hồng Bàng, thành phố Hải Phòng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cho rằng, lương thấp là một trong những nguyên nhân của tệ nạn tham nhũng. Đó là đề tài của nhóm thông tấn vỉa hè trong buổi cà phê sáng này.

– Ôi mấy cha nội quan chức tham nhũng đã và đang bị lôi cổ ra trước pháp đình… có thằng cha nào lương thấp đâu? Cha nào cha nấy có biệt phủ to chà bá lửa, trị giá cả trăm tỉ, nghìn tỉ…

– Thì vậy mới nói, con người ta “lòng tham không đáy”, bao nhiêu cho đủ, bao nhiêu cho vừa?

– Dân tình chỉ cần luật pháp nghiêm minh, không có vùng cấm. Ai tham nhũng thì xử ngay, thì nạn tham nhũng dễ gì mà lộng hành như hiện nay?

– Đất nước mình ngộ quá, có một không hai trên cõi đời này, đúng là vô địch thiên hạ? Bởi tên lửa phóng nhanh, vậy mà giá cả của xứ ta tăng nhanh hơn tên lửa. Thiên hạ hay chê đồ cái thứ chậm như rùa bò thế mà lương tăng còn chậm hơn rùa bò…

– Bởi vậy tui ngẫm nghĩ mà mắc cười, cái thứ mình cần nó lên lại không chịu lên, còn mấy cái thứ mình cần nó xuống nó lại lên vùn vụt…

– Hà hà… Ai nói gì thì nói nghe, ai cười thây kệ nghe… tui thiệt tình chân chất “sống nhờ lương, sống vì lương, sống do lương, sống bằng lương, sống đủ lương, sống có lương, sống từ lương, sống vào lương, sống ở lương, sống trong lương…” vậy mà cảm thấy sương sướng… (hiểu theo kiểu nói lái nghen). Còn mấy cha quan chức “sống không lương, sống không nhờ lương” chắc mấy chả không biết sướng là gì nên mới tham nhũng!?

– Đồ quỷ sứ, ăn nói tào lao, trúng tùm lum tùm la…

8 SÀI GÒN

Phải chăng?...




Người Việt mình nào giờ đâu đến mức tệ hại đến vậy… Nhìn đi ngẫm lại, xã hội bây giờ nó xuống cấp nghiêm trọng… ở mọi lĩnh vực từ y tế, giáo dục, thể thao, kinh tế, vệ sinh môi trường, giao thông, ẩm thực… v.v…  Điển hình nhất phải nói là mới đây có “Một kẻ ấu dâm với học trò lại làm hiệu trưởng, lại dám đường đường chính chính vác mặt lên phát biểu trong một hội thảo Chương trình tuyên truyền phòng, chống xâm hại trẻ em năm 2018 do Công an Phú Thọ tổ chức. Trơ trẽn và giả dối đến thế là cùng.”

Bởi vậy, 8 Sài Gòn tui ngồi điểm lại qua góc nhìn của một số facebooker thì người Việt bây giờ quanh đi quẩn lại có thói như thế này:

– Ra ngoài đường bụi bặm ô nhiễm, thiên hạ đeo khẩu trang…
– Để né ăn phải thực phẩm, rau quả độc hại nhiễm hoá chất thiên hạ tự trồng lấy để ăn…
– Xã hội trộm cướp giết người loạn lạc, thiên hạ mặc kệ coi như họa ai người đấy chịu…
– Tai nạn giao thông là vấn nạn đe dọa cuộc sống, thiên hạ cầu trời khẩn Phật và mong mình sẽ không là nạn nhân kế tiếp…
– Khi mình bị tai nạn hay mắc phải bịnh tật, thiên hạ thường đổ thừa tại gặp phải xui xẻo…
– Khi biết thủ phạm gây ra thảm họa nghèo đói, bất công cho chính họ: Họ cúi đầu im lặng…
– Khi tham nhũng thành quốc nạn, người ta bảo đừng ném chuột kẻo vỡ bình.
– Khi ngân sách cạn kiệt, nợ công tăng cao, ở VN người ta coi đấy là trách nhiệm toàn dân.
– Khi để tham nhũng tràn lan, kinh tế kiệt quệ, ở VN người ta bảo Đảng phân công thì tôi làm, tôi không xin xỏ ai.
– Khi ngoại bang xâm lược bờ cõi, ở VN người ta gọi đấy là anh em.
– Khi người ta biểu tình chống ngoại xâm, ở VN người ta bảo đấy là phản động.
– Nhân quyền là do tạo hóa ban cho và bất khả xâm phạm, ở VN người ta bảo đấy là do Đảng ban cho và tao thích xâm phạm lúc nào thì xâm phạm.

Phải chăng, trong cách suy nghĩ của người Việt mình quá thụ động? Họ hành động theo phản xạ bản năng tự nhiên mà không hề muốn tìm hiểu những gì sẽ xảy ra trong tương lai. Họ không muốn đứng lên đấu tranh cho tương lai họ và gia đình mà thay vào đó họ chỉ nghĩ ra cách đối phó tạm thời. Nhưng họ lại tỏ ra hiền lành, chung thành với thằng “đầy tớ” vốn tàn ác và biến họ như những con vật rồi có thể cướp đi sinh mạng, ruộng vườn nhà cửa họ bất cứ lúc nào…

Phải chăng, chế độ nầy đã:

– Biến người Việt thành những con người không còn tử tế, không còn liêm sỉ, càng lúc càng tham lam, tàn bạo, thủ đoạn;

– Biến xã hội Việt thành xã hội suy đồi và giả dối đến mức chưa từng có từ trước tới nay trong văn hoá Việt;
– Biến nước Việt thành một nơi chất độc huỷ hoại không những đến thứ để ăn, để uống, để hít thở mà còn huỷ hoại đến tận ý chí, tinh thần và đạo làm người; một nơi không còn một chút nội lực, một nơi con người thờ ơ với hiểm hoạ diệt vong ngay trước mắt…

8 SÀI GÒN

Tội nghiệp...




Thắng một trận bóng đá một rừng người xuống đường. Cả rừng hô “xung phong” thế là họ quên mình tiến lên như tên lửa.

Con số thống kê (thực tế chắc hơn nhiều) tối 15/12/2018, thiên hạ tham gia bão cổ vũ bóng đá đã có 28 người chết, 195 người bị thương… Trong cuộc xả thân tập thể này có 28 người đã “anh dũng hy sinh” so cho “chiến thắng vĩ đại nhất thế gian” của một đất nước “anh hùng”.

Phải chăng, vì quá khao khát chiến thắng, quá khát khao vô địch… và trong cơn hôn mê ấy, họ thấy chỉ cần vài bàn thắng Việt Nam đã đặt cả thế giới dưới chân mình. Họ thầm nghĩ “chết cũng đáng” vì chiến thắng quá vĩ đại.

Chuyện ở xứ ta làm được thì ở xứ khác chẳng ai dám làm. Trận chung kết, không biết bao nhiêu “anh hùng” sẵn sàng hy sinh đây? Chắc nhiều lắm. Tự hào lắm Việt Nam ơi!

Việt Nam vô địch thì mừng lắm… nhưng không hiểu sao thiên hạ ăn mừng vô độ đến mức coi rẻ tánh mạng của mình và cả người khác? Niềm vui và tận hưởng nó là cần thiết… nhưng đừng trở thành những kẻ chỉ sống để thoả mãn các lạc thú của bản thân như một con lợn. Thật tội nghiệp cho dân Việt mình làm sao!?

8 SÀI GÒN