Thứ Tư, 11 tháng 11, 2020

Bạn...

 



Bạn bè hẹn gặp nhau

Sáng, trưa, chiều... đến tối

Cà phê tiếp đến nhậu...

Năm tháng cứ đầy lên.

Tình bạn nhiều kỷ niệm

Ta quen bao năm tháng

Gặp gỡ nhau bao ngày

Nói nhiều cũng vậy thôi

Tình bạn vẫn không vơi

Nhớ hoài mãi trong tim...

V.Q.T

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2020

Dư vị ở một đám ma...

 


Hơn 20 năm rồi, tui mới có dịp về tận xã An xuyên thuộc thành phố Cà Mau đi đám ma chị dâu bà con bên vợ (thọ 88 tuổi).

Đi cùng bà xã, từ Sài Gòn xuống tới đây, mặc dù đi hãng Phương Trang nhưng xe bị hư, mất 1 tiếng đồng hồ để sửa và xe lại chạy chậm so dự kiến (11g đêm khởi hành mà tới 8g sáng mới tới bến xe). Sợ trễ nên đi taxi vô tận ấp 3, cống cây me khoảng 12 cây số... cũng vừa kịp sắp đến giờ động quan.

Ở miệt quê Nam bộ mà, đám ma có đãi ăn nhậu cũng chính là tình cảm của tang chủ đối với khách đường xa, còn có cả nhạc lễ, đặc biệt trước lúc làm lễ động quan có tiết mục múa quyền, múa lửa... khá sôi động làm thoả mãn tánh hiếu kì của mọi người ở đây.

Điều đáng nói là sau khi chôn cất xong, dùng bữa cơm, uống vài chun rượu thân mật với gia đình gọi là tạ lễ. Tàn bữa dù đã hơi say chếch choáng, mấy anh em bà con, chòm xóm, mỗi người một tay, giúp nhau dỡ rạp và khiêng đồ đạt, dọn dẹp bàn ghế giúp tang chủ.

Đường xa, đi và về tức tốc trong một ngày, người mình lại đang bị cảm không được khoẻ, nhưng với cái dư vị của đám ma nặng tình nghĩa xóm ở miệt quê này là liều thuốc chống mệt thật diệu kỳ!

V.Q.T

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2020

Luật trên tất cả luật...


Một người bình thường trong xã hội, ắt sẽ rất khó vận động mọi người quyên góp tiền để làm từ thiện, mà nếu có vận động được thì cũng chắc là rất hạn chế… và có lẽ thiên hạ cũng không ai thèm đi săm soi một người vô danh tiểu tốt. 

Nhưng khi một người nổi tiếng, họ làm như thế thì kết quả hoàn toàn khác hẵn, có thể vận động số tiền hàng trăm, hàng ngàn tỷ đồng… một cách dễ dàng! Và thế là trong thiên hạ sẽ xầm xì, tiếng ra tiếng vào: nào là làm màu đánh bóng tên tuổi, đồ vụ lợi thứ đạo đức giả, lợi dụng từ thiện để trục lợi…

Trường hợp của ca sĩ Thủy Tiên đã huy động hơn 100 tỷ đồng, tự mình đi cứu trợ đồng bào miền Trung đang bị hoạn nạn lũ lụt, đã không tránh khỏi tiếng xì xầm ấy! Đáng nói là có quan chức đề nghị cơ quan chức năng phong tỏa tài khoản của Thủy Tiên cho rằng đó là vi phạm luật!?... 

Hành động làm nên con người chứ không phải lời nói? Người ta có thể nghèo tiền nghèo bạc chớ đâu có nghèo nhân cách – đạo đức. Cho nên miệng đời họ nói gì thì nói, thây kệ họ, luật gì thì luật, thây kệ luật… mình làm việc nghĩa, việc thiện cứu người, giúp đời… đó là luật trên tất cả luật của nhân loại! 

V.Q.T

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2020

Nhớ lắm món cháo vịt...

 


Buổi tối mới đây, đi bộ dạo phố ở TP Nha Trang và để tìm quán ăn, khi đến góc lề đường Cao Bá Quát – Tố Hữu tình cờ tụi tui đi ngang qua chiếc xe bán cháo vịt bình dân, do hai mẹ con đứng bán, thoang thoảng mùi nước mắm gừng thơm phức, tự dưng dội lên khiến bụng ai cũng cồn cào làm bọn tui cầm lòng không đậu trước hương vị ấy.

Món vịt luộc, vịt quay, cơm, cháo, gỏi chấm với nước mắm gừng thơm ngon đậm vị… trông vỏn vẹn như thế nhưng ngon đáo để! Thực khách còn được uống trà đá miễn phí.

Điều gây chú ý với tui là bé gái phụ mẹ bán, đã 12 tuổi mà tưởng chừng chỉ 8 – 9 tuổi, đôi mắt đượm nét buồn, nhưng khi bé cười rất xinh xắn dễ thương. Mẹ nó thôi chồng sống đơn thân, nuôi con. Tuy phải vất vả mưu sinh kiếm sống nhưng với tấm lòng vị tha, cô bán cháo vịt đã đườm bọc, sẻ chia cho người bán hàng dọn quày xôi, chè sát bên xe cháo của mình.

Tui đã chứng kiến, bé gái bán vé số, tay có tật đến xin thức ăn thừa của thực khách, cô ta đã tận tình lấy thêm rau, cháo cho vào bọc gọn gàng, sạch sẽ. Cô biết rõ hoàn cảnh của bé bán vé số, và thường xuyên giúp như thế. Thật cảm phục tấm lòng nghĩa tình của cô: đâu phải người ta nghèo tiền nghèo bạc, rồi nghèo luôn nhân cách!

Nghề mưu sinh vất vả của người bán hàng rong như cô bán cháo vịt này thật đáng trân trọng, đã không thấu hiểu nổi khổ sở của họ, cớ sao có kẻ đã ví những người bán hàng rong là “ký sinh trùng”, lẽ ra bọn quan chức tham nhũng mới đích thị là ký sinh trùng!

Đôi khi đi du lịch đâu đó, không cần phải chọn những quán ăn cao sang, mà hãy ghé chân vào quán nhỏ đơn sơ bên đường như xe cháo vịt của hai mẹ con, thưởng thức món cháo vịt hấp dẫn với giá chỉ 180 nghìn đồng/con, tụi tui vừa ăn vừa hít hà món ăn giản dị vậy thôi, nhưng với mùi thơm ngậy nước mắm gừng, món vịt luộc, vịt quay đã tạo nên hương vị đậm đà, khó quên với những thực khách phương xa.

Tui không kêu gọi gì, nhưng nếu ai có dịp đi ngang qua đây, hãy ghé thưởng thức món cháo vịt bên góc lề đường Cao Bá Quát – Tố Hữu.

V.Q.T






Thứ Ba, 8 tháng 9, 2020

Gắng...

 



Học giỏi nghen con, nhiều bạn cùng lứa với con không được đi học, nhiều đứa đã phải lang thang, ngoài lề đường mưu sinh kiếm sống…

 Là cha mẹ, ai cũng muốn dành nhiều thời gian chăm sóc cho con cái. Tuy nhiên, không phải bậc cha mẹ nào cũng có đủ thời gian, điều kiện để lo cho con cái ăn học, con nên nhớ những điều đó nghen con.

 V.Q.T

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2020

Cái tình của người Sài Gòn là vậy!...

 


Tôi còn nhớ như in, hồi cái thời bao cấp (năm 1981) lúc ấy tôi là phóng viên của Đài Tiếng Nói Nhân Dân TP.HCM giờ gọi là VOH. Mới vừa tốt nghiệp Đại học Khoa học Sài Gòn (Đại học Tổng hợp) 1980, được phân công về Đài, lương tốt nghiệp đại học là 60 đồng/tháng, nhưng thời đó phải mất 2 năm tập sự với mức lương là 52 đồng/tháng.

 Cái thời đó, phải nói là con người ta bần hèn lắm, dường như cho gì ăn nấy, có gì mặc nấy… Tôi còn nhớ, những câu vè thời đó nói lên giá trị của những mặt hàng trong thời bao cấp:

 “Nhất gạo nhì rau
Tam dầu tứ muối
Thịt thì đuôi đuối
Cá biển mất mùa
Đậu phụ chua chua
Nước chấm nhạt thếch
Mì chính có “đếch”
Vải sợi chưa về
Săm lốp thiếu ghê
Cái gì cũng thiếu”…

 Tất cả đều do nhà nước đứng ra bao hết, từ cây kim, sợi chỉ, que diêm cho đến lương thực hằng ngày… Lương hàng tháng của công chức nhà nước chỉ nhận được một phần tiền rất nhỏ, còn lại quy vào hiện vật thông qua chế độ cấp phát tem phiếu và sổ gạo.

 Hàng hóa thời đó vừa hiếm vừa thiếu, mà chất lượng thì quá là “cùi bắp”, đã vậy nhà nước còn cấm không được mua bán tự do trên thị trường như bây giờ, không được phép vận chuyển tự do hàng hoá từ địa phương này sang địa phương khác.

 Bởi vậy, khi làm phóng viên của Ban Nông thôn ở đài được phân công phụ trách địa bàn nông thôn, với chiếc xe đạp mini cà tịch cà tang, tiền bạc thiếu trước hụt sau, vỏ xe cũ rích mòn lẳng chưa có tiền thay, hôm đó trong túi không còn đồng bạc, lại được phân công đi Hốc Môn.

 Lẽ ra, phải ứng tiền công tác phí, hoặc mượn đồng nghiệp vài đồng dằn túi, tôi lại ỷ y, xách chiếc xe đạp đạp tới xã Tân Thới Nhất, huyện Hốc Môn để săn tin. Lúc về, trời nắng chang chang, vừa đói vừa khát, về tới Gò Vấp xe cán đinh, bánh xẹp lép… trong túi không đồng xu ten, thế là tôi đánh liều tấp vào chỗ vá xe bên đường để vá, trong lúc ông thợ đang lui cui nại vỏ lấy ruột xe vá, tôi rút trong túi lấy gói thuốc Đà Lạt còn mấy điếu, vừa hút vừa nghĩ cách ăn nói sao với ông thợ sửa xe đây?

 Sau khi vá xong, tôi hỏi bao nhiêu vậy ông:

 - 50 xu

 Lúc này tôi mới thú thiệt;

 - Ông ơi, tôi không có tiền, cho thiếu được không?

 Ông sửa xe, nhìn tôi cười tươi nói:

 - Ôi, không sao, cậu đưa tôi điếu thuốc Đà Lạt là xong…

 Đã 35 năm rồi, khi kể lại câu chuyện này, tôi vẫn không bao giờ quên nụ cười hóm hỉnh đầy tình cảm của ông sửa xe năm ấy….

 Cái tình của người Sài Gòn là vậy đó.

 V.Q.T

Bói trúng phóc...

 


Tôi nhớ hồi nhỏ lúc đó đang học tiểu học, vậy mà hễ trời mưa, cả bọn hè nhau ra đường tắm ở truồng chạy long nhong chẳng biết mắc cỡ… Một hôm, bà chị họ rất thích xem bói nhưng chỉ ngại đi một mình nên dẫn tôi đi theo. Tôi thì biết ất giáp gì, chỉ dẫn đi thì đi. Nghe đồn bà thầy bói này bói hay lắm, bói đâu trúng đó, thiên hạ nườm nượp đi coi bói và phải xếp hàng chờ đến lượt.

 Bữa đó, tôi được ngồi bên bà chị để nghe bà thầy bói, bả bói thánh bói tướng cho bà chị một hồi, nhưng tôi chỉ nhớ một câu: “thân chủ có cái duyên số sướng sẽ lấy chồng giàu”… Xong xuôi, tự nhiên bả quay sang nhìn tôi phán một câu: “còn cái thằng nhỏ này có mạng làm quan, tương lai nó sẽ nắm giữ cả trăm sinh mạng lận!”…. Khiến bà chị cười nói: “dữ nghen, làm quan nhớ chị nhé!”. Tôi nghĩ bụng “hơi đâu mà tin bà, bà biết trước tương lai, sao giờ bà vẫn còn lận đận ngồi coi bói cho thiên hạ để mưu sinh?”….

 Bà chị họ của tôi bây giờ bôn ba nơi xứ người, sau khi lận đận chuyện chồng con, qua mấy đời chồng… Giờ chỉ cũng hạnh phúc bên ông chồng già mũi lõ… Đúng, bà thầy phán đâu có sai, cuối đời chỉ cũng sướng rồi.

 Còn tôi suốt mấy chục năm làm báo, bị đì, bị đuổi… chạy hết báo này đến báo nọ, số lận đận, tới ngày nghỉ hưu vẫn chỉ là thằng phóng viên, biên tập viên quèn thôi?

 Nhưng… mấy ngày qua, trời mưa, thức ăn cho cá hết tôi chưa kjp mua, mấy trăm con cá bảy màu nhịn đói cả ngày, thấy tội nghiệp, sáng nay mới đi mua về cho chúng ăn, khi thấy bóng dáng tôi đứng bên cạnh hồ, bầy cá tung tăng trồi lên mặt nước chờ tui thả mồi thấy thương ghê vậy… Giờ… tôi mới chợt nhớ, nghĩ mà thầm cười: “Á, cái bà thầy bói phán trúng phóc, hiện giờ tôi nắm trong tay cả mấy trăm sinh mạng… vài tháng sau sinh sôi lên cả ngàn con, số mình làm quan cá… oai lắm chứ bộ… hahahahah!"

 V.Q.T