Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016

Thiếu văn hóa…


Buổi sáng, ngồi xuống trước laptop là thấy ngay vụ đoàn xe đi vào phố đi bộ ở Hội An. Mình thấy vụ này có cái gì đó “hơi sai sai”, nhưng vẫn cảm thấy phân vân giữa 2 làn dư luận – bênh vực và phê phán. Rồi đến cuối ngày, đọc 3 lý luận của 2 facebooker là mình thấy ngay “chân lý” trong vụ này.

HUYNH NGOC CHENH:

Luật pháp không quy định vào chùa phải cởi giày, nhưng thủ tướng vào chùa mà cứ mang giày thì người ta nói thủ tướng thiếu văn hóa.

Thủ tướng cho chạy cả đoàn xe rầm rộ vào phố cấm xe, dành cho người đi bộ của Hội An có thể không sai luật, nhưng chắc chắn thủ tướng bị người dân địa phương và du khách đánh giá là thiếu văn hóa.

Ai ra sức bao biện cho hành vi thiếu văn hóa đó của thủ tướng đều là những người, ít nhất, là thiếu văn hóa.

CHANH LY

99 % hành động che dù cho cận vệ hay quay lại chào cấp dưới của tổng thống Obama là việc làm đến từ ý thức bảo vệ thương hiệu cá nhân. Trong đó sự tử tế thuộc qui chuẩn, và cái tên riêng đóng vai trò chủ đạo. Nó biến một việc làm mang dấu ấn cá nhân.

Dù đó là sản phẩm của PR trình độ siêu đẳng hay phong cách lịch lãm thừa hưởng từ giáo dục gia đình thì không ai có thể phủ nhận “trình độ” của ông.

Nhà trắng có thể chi rất nhiều tiền cho ekip PR hùng hậu, nhưng trước tiên và sau cùng: bản thân tổng thống phải đủ khí chất để mọi công cụ PR có thể tương tác trọn vẹn và triển nở thành giai thoại.

LINH THI MY VO

VÀI LỜI GÓP Ý VỚI THỦ TƯỚNG NGUYỄN XUÂN PHÚC

Vừa qua, thấy báo đăng Thủ tướng bất ngờ “đi bộ” ghé thăm phố cổ, tôi lấy làm vui mừng. Tuy nhiên, với tư cách là một công dân trẻ yêu nước, tôi có vài góp ý với thủ tướng như sau: (nếu hình ảnh đính kèm phản ánh đúng sự thật, nếu hình ảnh là photoshop thì mình gỡ bài xuống)

1. Hội An có quy định cấm xe cơ giới vào phố cổ. Bác là thủ tướng, dĩ nhiên có ngoại lệ. Nhưng nếu một thủ tướng có lòng tự tôn và có sự gương mẫu đúng mực, …thiết nghĩ bác nên bảo đoàn xe đỗ ở ngoài khu vực phố cổ để chấp hành đúng quy định của phố cổ đã được thông qua. Chúng ta không có quyền yêu cầu người dân phố cổ thi hành đúng luật khi mà thủ tướng của họ là người vi phạm luật.

2. Nước chúng ta được biết đến như một đất nước yên bình, không có khủng bố, ám sát như ở Mỹ. Chúng ta tự hào về điều đó. Nếu chúng ta muốn chứng tỏ cho thế giới thấy điều mà các nước khác không có, điều một thủ tướng cần làm là, bước ra khỏi những chiếc xe chống đạn xuống đường đi bộ cùng người dân.

3. Làm thủ tướng để được dân thương quả thực không khó. Nhất là đối với tính cách dễ thoả mãn như người Việt. Chỉ cần đóng vài ba màn kịch như xắn quần cày ruộng với dân, đứng ở mấy quán cơm tình thương chan canh phục vụ người nghèo, thế là dân đã rạo rực khí thế. Những việc còn lại cứ để dân lo.

Thử hình dung nếu bác xuống xe đi bộ vào phố cổ và phát biểu với giới truyền thông thế này: “Các nhân viên lo lắng cho sức khỏe và sự an toàn của tôi nên muốn xe đưa tôi vào phố cổ. Tuy nhiên tôi từ chối vì thủ tướng cũng phải chấp hành luận như người dân. hơn nữa đi bộ tốt cho sức khỏe thì tại sao không đi nhất là ở nơi đẹp như phố cổ thế này. Tôi cũng muốn cho bạn bè quốc tế thấy rằng, Việt Nam là đất nước yên bình, nơi mà thủ tướng có thể thoải mái xuống đường đi bộ cùng người dân mà không lo bị ám sát. Tôi nghĩ đó là lý do các bạn nên ghé thăm Việt Nam.”

Đấy, chỉ cần phát biểu vậy thôi là đã góp phần nâng cao hình ảnh du lịch Việt Nam mà không cấn tốn đồng bạc nào. Thiết nghĩ, các bác bộ trưởng, thủ tướng… cần chi ngân sách cho việc thuê một đội ngũ chuyên nghiệp tư vấn về xây dựng hình ảnh.

*******

Cái đám tùy tùng của Thủ tướng nịnh không đúng chỗ! PR kiểu này phản tác dụng… gây phản cảm! Phải chi, thủ tướng mình PR cho ngành du lịch Việt kiểu như bà Ho Ching, vợ thủ tướng Singapore đã thu hút ánh nhìn của cánh nhà báo khi cầm chiếc ví cầm tay màu xanh dương với họa tiết hình con khủng long với giá 11 đôla Mỹ, chiếc ví được thiết kế bởi một học sinh người Singapore học trường Pathlight, ngôi trường dành cho người tự kỷ đầu tiên ở đất nước này trong chuyến viếng thăm Nhà Trắng. Sau chuyến viếng thăm đó, chiếc ví cầm tay, được bán bởi trường học để phát huy tài năng của những người mắc chứng tự kỷ, đã nhanh chóng cháy hàng.

8 SÀI GÒN

Tự cứu mình…?


Chuyện xảy ra lúc sáng ngày 25/4, hàng ngàn người dân biển ở xã Hải Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình đã ngăn cản buỗi lễ khởi công dự án khu nghỉ dưỡng và giải trí cao cấp ven biển xã Hải Ninh.

Được hỏi vì sao, bà con ở đây cho biết vì quá bức xúc trước hiện tượng cá chết ở Hà Tĩnh, hơn 10 ngày qua bà con không thể ra biển đánh cá.

Bà con sợ rằng dự án của tập đoàn FLC sau này sẽ giống như dự án xây dựng nhà máy thép Formosa làm ô nhiễm môi trường, cũng như dự án sử dụng quá nhiều đất đai thì sau này dân sẽ không còn đất để ở và làm ăn!

Qua bài học thực tế vụ cá chết ở Hà Tĩnh, bà con ở Hải Ninh đã hè nhau đứng ra tự cứu mình trước đã bởi vì họ đã mất niềm tin trông chờ vào chính quyền giải quyết!

Bà con ở đây cũng muốn bắt cá bắt tôm, muốn có môi trường sống trong lành chứ không đánh đổi chọn khu nghỉ dưỡng, giải trí cao… đó cũng là quyền lợi điều chính đáng của dân!
8 Sài Gòn

Không thể hiểu…?


Vụ cá biển chết hàng loạt từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên – Huế đã và đang làm rúng động dư luận cả nước trong những ngày qua.

Thế nhưng, các quan chức ở từ cấp xã, đến cấp huyện, đến tỉnh Hà Tĩnh lại quá thờ ơ! Các ngành thì tỏ ta lúng túng…

Tám Sài Gòn tui nghe nói, báo chí không thể tiếp cận được lãnh đạo các cấp, các ngành vì họ đều rất là bận việc.

Ba tuần trôi qua kể từ ngày phát hiện cá chết, chưa một lãnh đạo tỉnh nào về kiểm tra thực tế. Có phải họ quá bận đến mức vô cảm, thờ ơ với nỗi khốn khó mà người dân đang bất lực gánh chịu?

Những ngày gần đây, dư luận Hà Tĩnh dường như quan tâm nhiều hơn đến một chuyện khác. Mở trang báo Hà Tĩnh Online, thấy mục tin tức đọc nhiều nhất nào là bầu các chức danh lãnh đạo tỉnh, nào là chân dung chủ tịch tỉnh trẻ nhất nước, chân dung các vị phó… Dường như chuyện cá chết hàng loạt kia đang xảy ra ở một thế giới xa lắc, xa lơ nào đấy.

Trong khi đó, hôm 24/4 có một thợ lặn trước đó có làm việc phục vụ cho việc xây dựng cảng nước sâu Sơn Dương của dự án Formosa đã tử vong, vốn là thợ lặn của công ty Nibel (trụ sở đóng ở tỉnh Quảng Bình), một nhà thầu của Formosa, dư luận cho rằng thợ lặn chết có liên quan xả thải chất độc của nhà máy, sự việc này đang được theo dõi.

Còn tay giám đốc đối ngoại nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh khi trả lời báo chí thì cho rằng không thể được cả hai nên phải lựa chọn, hoặc là nhà máy thép, hoặc là cá tôm.

Bảo vệ môi trường cuộc sống đã và đang là thông điệp cả thế giới đang quan tâm, là doanh nhân của một tập đoàn lớn, thế mà cái tay giám đốc đối ngoại nhà máy thép Formosa xem ra khá là coi thường việc bảo vệ môi trường thì đúng là hiểm họa của con người!

Và cái đáng nói nhất là cái thằng cha nào cho xây dựng nhà máy thép Formosa ở Hà Tĩnh mà không đi kèm các quy định về công nghệ, nước thải; thằng nào con nào ký cho nó đặt đường ống xả thải thẳng ra biển; điều tra xem có ai “đi đêm” không, di sản đó là của ai?

8 Sài Gòn

Điều gì sẽ xảy ra…?


Hơn một tháng nay, từ lúc xảy ra vụ cá chết hàng loạt ở Hà Tĩnh, người dân xuống đường biểu tình, yêu cầu duy nhất là muốn chính quyền minh bạch thông tin vì sao cá chết, thế mà thì chiều 14/5 Thứ trưởng Bộ KH-CN Phạm Công Tạc trả lời báo chí trên báo Người Lao Động (http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/du-co-so-khoa-hoc-de-ket-luan-nguyen-nhan-ca-chet-hang-loat-20160514184307295.htm) dài gần 1.300 chữ… một cách rất là vòng vo, mơ hồ… rốt cuộc cũng chẳng biết rõ nguyên nhân cá chết là do chất thải độc hay do tảo độc…

Mới đây, người dân Đà Nẵng có gà bị chết cho rằng do ăn cá biển, tuy nhiên chính quyền sở tại nói qua xác minh những con gà này chết vì “ăn quá no”

Với cái kiểu né tránh như thế này, cho dù chính quyền dùng bạo lực và các chiêu trò xảo quyệt để trấn áp, đàn áp… người dân vẫn không sợ vì mục tiêu họ biểu tình là đòi hỏi quyền được sống trong một môi trường trong lành và đây là một nhu cầu hết sức chính đáng của người dân!

Trước mắt, với các chiêu trò bạo lực, chụp mũ hồ đồ để trấn áp, dập tắt ngọn lửa biểu tình, nhưng không thể nào dập tắt ngọn lửa đang âm ỉ bùng cháy trong lòng dân.

Sức người có hạn, nếu sự việc này càng kéo dài bao lâu thì sức chịu đựng của người dân càng bị dồn nén, đến một lúc nào đó sự phản kháng sẽ càng dữ dội, mãnh liệt hơn!

Điều gì sẽ xảy ra…?

8 Sài Gòn

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016

Nước mắt “Vân Đường phủ”…



Thấm thoát đã 20 năm kể từ ngày bác hai Sển tôi mất 9/12/1996, sau đó anh Vương Hồng Bảo con trai duy nhất của bác hai cũng ra đi (mất trong tù 1998). Từ đó cho đến nay, ngôi nhà cổ “Vân Đường phủ” cũng dần dần lụi tàn theo năm tháng bởi những con người sinh sống tại đây đã không biết gìn giữ những kỷ vật cổ ở ngôi nhà, mà họ còn đang tâm phá, phá… họ chứa chấp những kẻ vô công rỗi nghề, những kẻ buôn bán ma túy, những kẻ hút sách… họ mở quán nhậu, rồi họ cho thuê… những cây cảnh vật xung quanh nhà gồm sầu riêng, sa-pô-chê, mai… tất cả bị đốn bỏ hết chỉ còn trơ lại duy nhất cây xoài đã chết khô được bao phủ bởi cây si dại đang phát triển um tùm.




Ngôi nhà cổ “Vân Đường phủ” giờ đây như nhà vô chủ còn trơ lại cái xác không hồn, chẳng khác gì thân phận cây xoài, đã và đang xuống cấp nghiêm trọng, trong khi đó xung quanh ngôi nhà cổ là nơi thiên hạ nhậu nhẹt, nhà bếp, nhà vệ sinh xây dựng thô thiển phá nát kiến trúc hài hòa của ngôi nhà cổ…

Bên trong ngôi nhà cổ (9/1 Nguyễn Thiện Thuật, phường 14, Q. Bình Thạnh, TPHCM)  bị hư hại nhiều: Cây đòn dông chống đỡ mái nhà đã mục hoàn toàn, hơn 1/3 số cây đòn tay khác đã gãy; các phần đầu cột chống đỡ ngôi nhà, các đầu kèo tiếp giáp với cột cái đều bị mối đục; phòng đọc sách và làm việc của bác hai tôi lúc sinh thời không ai được tự động bước vào nếu không được phép của bác tôi, kể cả bác hai gái (bà Năm Sa Đéc) mỗi lần bước vào cũng phải xin phép bác trai… giờ thì đã bị những người nhập cư trái phép chiếm dụng, xây cơi lên làm nhà ở, biến thành nơi phơi… quần áo; một phần mái ngói ở rìa hai mái đã hư hỏng, đổ nát; gian phụ của ngôi nhà giờ trở thành nơi ở, bếp của những người cư ngụ trái phép…


Giờ đây, nhìn căn nhà cổ của bác hai tôi chỉ biết ngậm ngùi chua xót mà thôi! Không ngậm ngùi chua xót sao được, khi “Vân Đường Phủ” ngày xưa đã từng là điểm lui tới của các “tao nhân mặt khách”, để luận cổ ngoạn, để thưởng trà, đọc sách. Hơn nửa cuộc đời của mình, bác hai tôi đã nâng niu từng góc nhà, khoảng sân, biến nó thành thứ không gian tinh tế, lưu dấu quá khứ, lưu lại tâm hồn của một học giả lịch lãm, tài hoa. Căn nhà cổ đã khiến các tạp chí danh tiếng thế giới như Times, Newsweek, … dày công bay hết nửa vòng trái đến tìm hiểu, giới thiệu,… và rồi thành quán ốc. Tự hỏi, người ta đã làm gì với di tích của tiền nhân? (http://8saigon.net/su-that-van-truong-ton.html)

20 năm, cảnh vật nơi “Vân Đường phủ”…đã thay đổi, và biến dạng rất nhiều…. từ một nơi yên ắng, thanh tịnh, trở thành quán nhậu ồn ào nhếch nhác, từ một di tích, di sản văn hóa, biến thành phế tích, phế sản của quán nhậu với đầy ắp tiếng chửi bới, quát tháo của mụ Liên – con dâu “trời đánh” của bác hai tôi đã và vẫn đang lộng quyền kinh doanh một cách vô lối…
VƯƠNG QUỐC TUẤN

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016

THAM THÌ THÂM?

Rẻ thiệt!

Khi khoe với bạn bè chiếc ly “thần kỳ”, chỉ cần đổ nước vào ly, nó tự phát sáng nhiều màu, ai cũng trầm trồ ngạc nhiên thích thú và hỏi mua, thế là tôi rạ bán được món hàng ngộ nghĩnh này với giá 50 ngàn đồng, ai cũng nói rẻ thiệt!

Độc thiệt!

Chính sự kiện này, làm tôi nhớ cách đây hồi mấy chục năm, vào buổi sáng đó, bác 2 Vương Hồng Sển tôi, ổng nổi hứng đem khoe chiếc chén ngọc với con cháu trong nhà, trong đó có tôi, ổng nói rằng cái chén ngọc này hay lắm, chỉ đổ nước đến mực cho phép thôi, nếu cố gắng đổ thêm một giọt nước vào là tự động nước sẽ chảy hết ra ngoài. Bác tôi giải thích vì trong chén có "van" rất hay, chỉ cần hơn một giọt nước nó sẽ tự động bật "van" này và nước sẽ chảy hết ra ngoài. Theo triết lý của của bác tôi, rượu dẫu ngon đến mấy cũng phải biết dừng lại đúng lúc, nếu tham quá thì sẽ có lúc mất hết không còn một giọt? Bởi vậy, bác tôi đặt cho chén ngọc cái tên: "Tham thì thâm" để mang tính khuyên răn.
Nghe giọng điệu hóm hỉnh, đầy duyên dáng và uyên bác của bác tôi giải thích về nét độc đáo của chén ngọc cổ báu vật mà bác tôi đã sưu tập được năm 1985, ai nấy cũng đều trầm trồ, ngạc nhiên khen: độc đáo, hay thiệt!

Tiếc thay!

Lúc sinh thời, bảo vật này được bác tôi liệt kê vào món đồ cực quý, cực độc và cực lạ, có thể xem là chỉ có một không hai tại Việt Nam, nó có niên đại từ thế kỷ 19. Chiếc chén ngọc này được làm bằng chất liệu gốm men ngọc với chiều cao 4cm, vành miệng có hình 7 cánh hoa, giữa lòng chén có đặt một tượng ông tiên màu lam, có soi lỗ một bên, ngoài thân có 7 gân nổi, chân đế thấp, dáng gần như xoắn trôn ốc. chén ngọc cao 4cm, đường kính 7cm, miệng có hình hoa sen. Thân chén có 7 đường gân nổi, trôn chén có hình xoắn ốc, trong lòng chén có tượng ông tiên mặc áo thụng màu xanh thẫm. Dưới chân trái ông tiên có một lỗ nhỏ bằng đầu chiếc tăm, phía dưới chân phải ông tiên nằm ở trôn chén cũng có lỗ nhỏ tương tự. Chén ngọc chỉ cho phép rót rượu hoặc nước vừa chạm miệng ông tiên, nếu rót thêm, dẫu một giọt thôi thì rượu sẽ theo lỗ nhỏ dưới trôn chén chảy ra ngoài không còn một giọt. Chén ngọc cổ vô giá này luôn được giới nghiên cứu, sưu tầm cổ vật cả nước mến mộ. Họ nhiều lần tìm đến nhà cụ để tận mắt quan sát tìm hiểu.
Nhưng tiếc thay, chén ngọc là 1 trong 849 cổ vật vô giá, quý hiếm mà cả đời bác tôi sưu tập được (https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1668935760055296&id=100008166636114), giờ đã bị kẻ gian cắp mất một cách vô lý khi trưng bày ở Bảo tàng lịch sử TP.HCM (2008)!!??

Buồn thay!

Đáng buồn nữa là toàn bộ kiến trúc cổ truyền, với những chi tiết mỹ thuật mang giá trị lịch sử văn hóa của ngôi nhà cổ “Vân Đường phủ”, nay lại bị con dâu đập phá, một cách thô bạo: ban đầu những đám cây thằn lằn phủ xanh tường quanh bị phảng sạch để trơ mảng tường vôi xấu xí. Và mới đây, cánh cửa bằng gỗ sao phía sau nhà đều dỡ bỏ, xây tường kín bít, còn cổng cửa chính bằng gỗ đỏ, gỗ sao có mái che bằng ngói rất tinh tế cũng bị tháo bỏ xây bằng cửa sắt…(nội thất bên trong, nhiều năm rồi tôi không vào đây nữa nên thực hư ra sao chẳng rõ, chắc chỉ còn vết tích cũ xưa mà thôi) đã biến ngôi nhà cổ thành nơi ăn nhậu, hỗn tạp, bầy hầy… thật là chạnh lòng xót xa…
Hồi nhỏ, lúc học trung học ở trường dòng La San - Sóc Trăng, tôi vẫn còn nhớ rõ qua lời kể của ba tôi, cánh cổng cửa chính nhà bác 2 tôi trên Sài Gòn chỉ mở cửa đúng 3 ngày Tết, những ngày còn lại đóng cửa suốt. Có lần, ông Trần Văn Hương, đương kim là Phó Tổng Thống - Việt Nam Cộng Hòa có đến nhà bác tôi chơi, nhưng ông Hương vẫn phải vào cửa sau, chứ không đi vào cổng chính ở trước nhà. Thời đó, nghe kể tôi rất là thán phục, ngưỡng mộ bác tôi, và rất là hãnh diện khi khoe khoang, kể lại với bạn bè về sự tích này.
Giờ đây “Vân Đường phủ” một thời vang bóng với những kỳ tích của bác Vương Hồng Sển, nay biến thành chốn ăn nhậu bề bộn với nhiều tiếng tai của con dâu VõThị Liên.
Tham thì thâm chăng?

V.Q.T

Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

SỰ THẬT VẪN TRƯỜNG TỒN

    Lâu lắm rồi, từ khi ngày ngôi nhà cổ Vân Đường phủ của bác 2 Sển tôi biến thành quán nhậu Ốc Béo, tôi mới nghe cái giọng oang oang của mụ Liên – con dâu trời đánh của bác 2 Sển lớn tiếng chửi rủa mấy đứa phục vụ quán, chứ trước đây khi chưa mở quán thì như cơm bữa, cứ vài ngày là con mẻ điên điên khùng khùng chửi đổng dòng họ Vương, còn không thì cãi lộn ôm xồm dậy cả làng cả xóm với đám bà con của mẻ như bà già, em gái, em trai, đứa con lai của mẻ... ...kéo nhau tụ về đây sống bám y chang cây si mọc hoang ở góc nhà không nhổ gốc từ nhỏ đã sống ký sinh phủ quanh cây xoài cổ thụ mấy chục năm tuổi do bác tôi trồng bị chết khô, hoặc chửi lộn với lũ con nợ là vợ con thằng Hùng bám trụ ở lậu đã vậy còn thường xuyên lén lút tụ tập đám ma cô mua bán ma túy (cũng may đám này đã bị bắt, cả xóm ai cũng mừng).
    Nhưng bù lại bây giờ ở đây, ngày nào tôi cũng phải chịu đựng tiếng ồn ào của dân nhậu tới tận khuya, dẫu sao vẫn đỡ hơn nghe tiếng chửi rủa của con dâu xấu xa, ác độc lại dám tự xưng mình là dâu thảo, mẹ hiền lên tiếng với tay nhà báo Tiền Phong - Trần Nguyễn Anh cho rằng con mẻ bị gia đình ông Sển bạc đãi! (xem thêm tại :https://www.facebook.com/notes/v%C6%B0%C6%A1ng-qu%E1%BB%91c-tu%E1%BA%A5n/t%E1%BB%B1-s%E1%BB%B1-c%E1%BB%A7a-nh%C3%A0-b%C3%A1o-gh%C3%A9t-k%E1%BA%BB-vi%E1%BA%BFt-b%C3%A1o/1604101539872052)
    Cảnh đời đổi thay, cây xoài cổ chết khô để nhường cây si dại sống bám phảt triển um tùm... Ngôi nhà cổ xuống cấp nghiêm trọng biến thành quán nhậu Ốc Béo ngày càng đông khách, dẫu sao cũng an ủi vì đời sống của 3 đứa cháu nội là Hương, Thành vả Minh đã đỡ chật vật hơn, giờ đây đứa nào đứa nấy đã nên vợ nên chồng, được vậy bác 2 Sển và anh Bảo tôi cũng phần nào yên lòng nơi chín suối.
    Chỉ tiếc rằng nguyện vọng của bác 2 Sển tôi đã hiến tặng kho cổ vật vô giá, quý hiếm, mà cả đời ông sưu tập được, cho thành phố và mong muốn những di vật này sẽ được trưng bày trong ngôi nhà cổ Vân Đường phủ với tên gọi Nhà bảo tàng Vương Hồng Sển thành hư vô!
    Thời gian cứ trôi đi trôi đi… sự việc có thể phai mờ, sự đời có thể đổi thay... nhưng sự thật vẫn trường tồn!
    V.Q.T

      Bức ảnh sơn mài cụ Vương Hồng Sển - bác Hai tôi được cẩn bằng vỏ trứng do con trai Vương Hồng Bảo làm tháng 5/1994, kính tặng ba, đang trưng bày tại nhà bác Ba tôi - ông Vương Minh Quan, số 33 đường Hai Bà Trưng, Sóc Trăng.